Có nên mua smartphone xách tay từ Mỹ

 Hàng xách tay không phải đóng thuế dấn đến giá thành rẻ đang là sự lựa chọn của nhiều người tiêu dùng. Để mua được một chiếc smartphone cao cấp thì bạn phải bỏ ra một số tiền không hề nhoe. Chính vì vậy, điện thoại xách tay khá được ưa chuộng. Vậy Mua hàng mỹ có thực sự tốt.

            Giá bán sẽ rẻ hơn: Khi bạn có nhu cầu mua một sản phẩm nào đó thì điều đầu tiên quan tâm sẽ là giá cả. Mức trung bình chung của hàng xách tay sẽ thấp hơn giữa hàng chính hãng trong nước khoảng 2-3 triệu. Ví dụ như chiếc điện thoại Sam Sung galaxy S7 edge có giá khaongr 18 triệu thì hàng xách tay chỉ khoảng 15 triệu mà vẫn được hưởng những chính sách bảo hành tương tự. Nếu chỉ xét về giá thì mua smartphone xách tay có lợi hơn nhiều. Khi bạn mua ở cửa hàng trong nước thì sẽ có những chiếc máy mới và có một mức giá cố định cho sự lựa chọn. Đối với hàng xác tay thì có nhiều sự lựa chon hơn dù nó vẫn là mới 100%, hàng new nobox, hàng brandnew, hàng trưng bày, hay likenew với những mức giá khác nhau. Tùy thuộc vào nhu cầu tài chính mà bạn có thể lựa mua, giá chắc chắn sẽ rẻ hơn bạn mua ở cửa hàng.

            Phần lớn những smartphone được bán xách tay trên thị trường Việt Nam là của các nhà mạng như Verizon, T-Mobile,. Nhưng hầu hết những mâuz android hàng Mỹ đều khóa mạng, phải mở khóa trước khi dùng bằng thiết bị chuyên dụng. Một số smartphone se có những lloix vặt mà người tiêu dùng ho có thể không biết đến, hoặc mất đi một số tính năng quan trọng. Đối với những smarth phone cao cấp thì tình trang này ít xảy ra hơn. Không giống với phiên bản quốc tế, hàng Mỹ thường được các nhà mạng thêm hoặc bớt ứng dụng. Các tính năng riêng hoặc giao diện người sử dụng không thể tự thay thế được. Tin nhắn SMS có thể bị chuyển thành MMS vì thông thường rất hay bị giới hạn.

            Nhiều chuyên gia khẳng định mua hàng Mỹ xách tay có rất nhiều rủi ro mà nhưng rủi ro kể trên mới chr là bề nổi và dễ nhận thấy. Các chuyên gia khẳng định hàng xách tay Mỹ đang bán ở Việt Nam không thể bằng hàng mới. Thực tế cũng cho thấy phần lớn các mấu điện thoại xách tay được bán trên thị trường đều không phải là hàng mới full box 100%. Những loại phụ kiện như tai nghe, cáp, sạc.. đều là hàng lô chứ không phải hàng chính hãng. Ngoài ra nó còn được phân thành nhiều loại với nhiều mức giá khác nhau.

            Với những rủi ro như trên nhưng những loại smartphone này vẫn được ưa chuộng, cũng bở tâm lý người Việt Nam luôn cho rằng hàng ngoại chất lượng. Người tiêu dùng cần cân nhắc kỹ lưỡng để mua được sản phẩm chất lượng tương xứng với chi phí mà mình bỏ ra.
Xem thêm: https://vietaircargo.com/dich-vu/mua-hang-tren-amazon/

Tiểu phẩm hồi hộp

Lá rụng ào ào. Gió từng đợt quét qua vai Veveka. Có tiếng xe máy dừng lại: Đi xe không em? Dạ không! Veveka vừa trả lời người xe ôm vừa đưa mắt nhìn chéo qua vai anh, bởi phía kia đường cũng có một người đi xe máy đang phanh gấp. Lúc này đã gần 7 giờ tối, mưa nhỏ, đèn đường lại vướng những tán lá cây thấp thoáng, tuy vậy Trần vẫn nhận ra dáng người mình đang tìm. Anh hối hả: Veveka… đến lâu chưa? Sao anh hẹn giờ cao su sao vàng thế? Ừ… hơi quá một tí, em không nhớ hôm nay anh có công vụ à? Lúc nào chẳng công vụ, kết quả ra sao rồi? Em yên tâm, vụ tết này ta sẽ thắng to, mà vừa rồi em nói chuyện với tay nào thế? Tay nào? Xe Uây tím, đội mũ bảo hiểm ấy. Ơ xe ôm mà anh không biết à, từ tối đến giờ đã là người thứ tư rồi đấy. Lúc ấy may mà nhìn thấy anh đến, nếu không em đã bảo ông ấy đưa lên chợ Hoa rồi. Ghê nhỉ! Máu đi họp chợ Hoa cơ đấy! Veveka đấm vào lưng Trần thùm thụp: này đừng có mà nói lệch. Anh phải kể ngay cho em, công vụ thắng to như thế nào. Hai người tạt vào một quán giải khát. Trần rút ở túi áo măng tô ra một lọ thủy tinh dẹt, màu nâu. Với vẻ bí mật, y lầm rầm với Veveka một hồi lâu rồi siết chặt cô ả trong vòng tay, hôn túi bụi. Veveka mắt cháy sáng lên vì sung sướng rồi lại mờ đi vì mơ màng liên tưởng đến nhiều điều kỳ diệu do cái chai thủy tinh nâu nâu kia sẽ mang lại. Chợt cô ả có vẻ nghi ngờ. Nhưng anh đã thí nghiệm lần nào chưa? Thì anh vừa nhận nó từ phòng lạnh là về với em ngay còn lại kêu là giờ cao su… sao vàng…Hay là anh ghi công thức, về em kiểm tra giúp anh nhé. Ô là là… Em không nhớ câu “nỏ thần vô ý trao tay giặc…” à? Anh nhớ nhé! Gọi em là giặc còn hợp tác làm gì? Trời… Em còn khờ dại ngây thơ quá. Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì… Trần dơ lọ thủy tinh màu nâu lên ánh đèn mờ như đom đóm của quán giải khát rồi cất vào túi ngực áo măng tô có vẻ nâng niu, rồi hai người ôm nhau cười khúc khích. Trần thì thào: Lần sau em đừng nói “Ghi công thức để kiểm tra giúp anh” nghe buồn cười lắm. Em quên mất là phải có cả nam và nữ mới giám định được công thức của nó hay sao? Này nhé, cái thứ được biết chiết xuất từ một bộ phận của con dê đực, ngâm với số lá cây do ông lang Lầm cung cấp đúng ngày mười lăm hàng tháng, màu lá phải tơ tơ bánh tẻ, không già quá, không non quá. Cái cây cỏ lá ấy phải thường xuyên bón phân tắc kè và thạch sùng… Bí mật có bao nhiêu lá thì vừa chứ gì? Mười lá hoặc mười bảy lá tùy theo lúc mình ngắt lá, tháng chẳn ngày lẽ… Đấy anh nói rõ rồi đấy nhé. Đố em thực hiện được. Chỉ đơn giản là em không thích cây đó, chính ông lang Lầm khi uống rượu tại Bắc Ninh đã cởi mở nói với mấy liền anh, liền chị ở đó nghe mà họ còn phải thán phục: “Thưa cụ như thế thì còn khó tìm hơn lá diêu bông… của thi sĩ Hoàng…” Veveka dơ một ngón tay trước mặt Trần, môi dẩu ra: Xin anh im lặng một phút. Anh cho em mượn cái lọ thủy tinh màu nâu nâu của anh đi. Miệng nói, tay Veveka luồn ngay vào ngực áo Trần. Cô ả đặt chiếc lọ trước mặt hai người. Thuận tay trái, ả kéo roạc phéc mơ tuya chiếc áo giả da màu xanh tím đang mặc bó sát khuôn ngực, lộ ra chiếc áo sơ mi màu vàng tươi có điểm xuyến vẻ lóng lánh kỳ ảo của chất vải như sa tanh mà chẳng phải sa tanh… Theo dõi những động tác gọn gàng và thuần thục của Veveka, Trần cảm thấy hồi hộp như chợt nhận thấy đâu đây trong mình có một chút trỗi dậy trong dòng máu của Trư Bát Giới. Trần bất giác không thấy thời tiết quanh mình lạnh tái tê nữa mà có thấp thoáng ngọn lửa vô lý nào đó chợt cháy bừng bừng, bên một con lạch gờn gợn, sâu xoáy không khống chế được, nó khống chế xương sống của anh làm phát ra những tia nhận biết khó định nghĩa, nhưng nó mách anh hãy đừng vội ngã nghiêng với ý nghĩ chợt đến của mình. Sau một vài giây thoăn thoắt của các ngón tay Veveka ở đâu đó trong ngực áo mình một mảnh vải đỏ tươi, thoạt nhìn giống như chiếc khăn mùi xoa quá cỡ. Chưa hết, khi dở chiếc khăn mùi xoa đó lại rơi ra một chiếc khăn nữa, màu xanh nõn chuối. Veveka nhìn Trần vẻ động viên, tươi cười, Anh nhìn đây… Nói rồi Veveka chợt đứng dậy, hai tay căng chiếc khăn đỏ tươi trùm lên lọ thủy tinh màu nâu. Chiếc khăn màu xanh nõn chuối căng ra, phất lên, phất xuống rồi bất ngờ choàng lên khuôn mặt Trần. Anh cười khúc khích: Anh có ngửi thấy mùi gì không? Hoa bưởi, hoa bưởi… Đồng nội, quá! Thay vì nhấc chiếc khăn ra, ả ôm choàng lấy Trần và nói giọng thì thào: “Nhà bác học còn đáng yêu lắm, chưa đến độ quên rồi, hương vị quê hương”. Trần xiết chặt lấy Veveka lúc nào không biết. Hai người lặng đi hồi lâu, Veveka cất giọng đứt đoạn: Anh bỏ em ra. Chết ngạt mất! Trần có vẻ như luyến tiếc gạt ra khỏi tầm tay trái táo ngọt mà anh ta vừa vất vả kéo cả cành cây xuống mới có được. Veveka nhìn Trần mơn trớn. Anh có muốn biết những gì đã xảy ra với miếng vải đỏ kia không? Ả vừa nói vừa lượm dưới đất lên chiếc khăn màu xanh nõn chuối rồi gấp lại phẳng phiu để cạnh cốc nước giải khát. Thế nào? Anh nói đi! Anh không hiểu… Em thương anh quá, vậy em nói để anh đỡ phải trình bày nhé. Dưới tấm khăn đỏ kia không có chai thủy tinh màu nâu đựng chất rượu mà nhà bác học Trần tự khoe là đã chiết xuất từ cái gì đó của con dê với lại phải có sự giúp sức của cái cây viễn vong bí hiểm nhằm tạo nên phát minh. “RƯỢU QUÝ MÙI CÔNG THỨC MỘT” để rồi sẽ hái ra tiền cho hai ta! Em biết anh học rất giỏi nên mới ra trường trước em một năm… Nhưng em còn nhận thấy anh rất tự ti bởi cái sự nghèo… và anh đã dựng lên tiểu thuyết chai rượu chiết xuất kia để an ủi em hy vọng… Cả hai chúng ta đều thoát cảnh không có tiền để hái. Vậy là tới đây ta phải hái ra tiền, phải không anh?
Trần vội cắt ngang: Thôi thôi em, đủ rồi, em cất guốc đi, đừng đi mãi trong bụng anh, buồn lắm! Được, em tạm tha cho anh, còn việc này nữa tên em là Vũ Vân Kết sao lũ bạn anh cứ gọi là Veveka? Chúng nó xỏ anh, đùa đấy mà, em chấp làm gì! Rồi giờ nếu anh đoán được em đã viết câu gì ở tấm khăn màu đỏ kia, em sẽ có thưởng. Chịu. Nhưng chắc là một hai câu thơ của tác giả nào đó mà em yêu thích. Nếu giả như vậy thì anh có thơ đối ngay! Veveka đưa mắt lườm Trần, rồi đưa ra chiếc khăn màu đỏ cho anh chàng. Trần đưa chiếc khăn ra ánh đèn. Anh khẽ rên rỉ đọc “MƯU MẸO KHÔNG LÀM NÊN TÌNH YÊU”. Lúc này Veveka đã cầm sẵn cây bút dạ trên tay và chiếc khăn màu nõn chuối khi nãy ả đã gấp gọn để bên cốc nước. Ả dí dỏm. Nếu không đối được sẽ phạt nặng theo công thức một. Anh viết vào tấm khăn xanh đây, sau đó anh sẽ cầm khăn đỏ em cầm khăn xanh. Trần ngấp một ngụm cà phê rồi lấy bút viết ngay “CHIẾT XUẤT DÊ CỐT LÀM XU N BÉN LỬA”. Sau khi đọc Veveka reo lên “Chết nhé anh viết thừa một chữ”. Trần khẽ véo má ả: anh cố bị phạt nặng theo công thức một, nếu không tin em cứ bỏ chữ DÊ ra là xịn ngay.
Lê Ê Đê-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 3(272) năm 2003

Vịnh hạ long cảnh quan và địa mạo

Năm du lịch Vịnh Hạ Long năm 2003, hưởng ứng SEA Games lần thứ 22.
Vùng di sản thiên nhiên thế giới được UNESCO công nhận có diện tích là 434 kilo mét vuông bao gồm 775 đảo, được giới hạn bởi 3 đỉnh là đảo Đầu Gỗ, phía Tây, và hồ Ba Hầm phía Nam, đảo Cống Tây phía đông. Đây là khu vực có phong cảnh ngoạn mục và tập trung nhiều đảo đá, hang động nổi tiếng. Vịnh Hạ Long chứa đựng nhiều giá trị đặc biệt trong đó nổi bật nhất là về mặt thẩm mỹ và địa chất địa mạo. Ngay phía bắc của Vịnh Hạ Long có vụng Cái Lân khá lớn, ăn sâu với biển bên ngoài bởi một rặng núi. Rặng núi này có một khúc chìm sâu dưới mặt nước tạo thành một eo biển đẹp, nối vụng Cái Lân thông ra biển. Phần bên trái của eo Cái Lân là Bãi Cháy, còn phía bên kia là Hòn Gai. Trước kia bên Bãi Cháy rất ít dân cư và chủ yếu là các khu khách sạn, nhà hàng ăn uống các dịch vụ còn bên Hòn Gai đã là một thị xã lâu đời, thủ phủ của tỉnh Quảng Ninh có dân cư đông đúc, có các cơ quan hành chính đầu não và các khu công nghiệp mỏ than, các cảng tàu biển và giao thông thủy nội địa. Từ khi du lịch Vịnh Hạ Long khởi sắc, bộ mặt của Bãi Cháy và Hòn Gai đã thay đổi rất nhanh chóng. Bãi Cháy đã trở thành một khu trung tâm du lịch với hàng trăm khách sạn lớn nhỏ, các khu nhà hàng san sát, các khu vui chơi giải trí, dịch vụ lưu động đông đúc và một bên là tàu du lịch lớn nhất Việt Nam. Hòn Gai đã và đang mở rộng thành một đô thị lớn khang trang sầm uất. Đến năm 1993 cả hai vùng này đã được gộp lại trong một đơn vị hành chính chung là thành phố Hạ Long. Thật ra thì đến nay cũng chưa thấy có tài liệu hay công trình nghiên cứu nào cho biết cái tên Vịnh Hạ Long có từ bao giờ nhưng đã từ bao đời nay trong dân gian vẫn lưu truyền câu chuyện thần thoại về Vịnh Hạ Long. Truyện kể rằng từ thuở xưa, người dân trên vùng vịnh thường thấy một đàn rồng thần với một rồng mẹ và đàn rồng con bay lượn trên trời cao, nô đùa trên sóng nước. Những khi đại hạn, rồng phun mưa tưới khắp vùng. Những ngày giông bão, đàn rồng thường xuống quanh các thuyền để che sóng lớn dẫn thuyền cập bến. Người dân nơi đây thường xuyên mang đồ tế lễ để tạ ơn rồng thần. Rồi một ngày, thủy binh giặc từ xa kéo tới đen kín mặt vịnh, tấn công tàn phá hung hãn. Dân làng kêu than, cùng nhau ra bờ biển cầu xin. Chẳng mấy chốc, đàn rồng thần đã bay đến, phun lửa thiêu chết quân giặc. Những lưỡi lửa thần rơi xuống đã làm dâng lên hàng ngàn cột than tro xám đen xù xì tức các hòn đảo đá ngày nay. Nơi rồng thần xà xuống còn gọi là Vịnh Hạ Long còn đàn rồng con vái lạy mẹ rồng trước khi bay về trời gọi là Bái Tử Long. Nếu ai đã một lần được ngắm nhìn Vịnh Hạ Long từ trên cao với nhấp nhô đảo đá rải kín một vùng biển rộng thì đều phải công nhận rằng chỉ có trí tưởng tượng của dân gian tuyệt vời mới có thể vẽ nên toàn cảnh Vịnh Hạ Long sinh động như vậy.
PV-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 3(272) năm 2003

Vĩnh bảo vùng đất của lễ hội

Vĩnh Bảo (Hải Phòng) quê hương danh nhân văn hóa Trạng Trình – Nguyễn Bỉnh Khiêm là một huyện có truyền thống văn hóa lâu đời. Bề dày lịch sử cũng như sự phong phú về văn hóa của Vĩnh Bảo được lưu giữ như bảo tàng sống ở các làng xã qua các lễ hội dân gian cho thấy nét văn hóa độc đáo của vùng đất này.
Lễ hội làng Nhân Mục: đình Nhân Mục xã Nhân Hòa là một di tích lịch sử văn hóa tiêu biểu của huyện Vĩnh Bảo, là một công trình kiến trúc nghệ thuật đặc sắc không chỉ lưu giữ những tài sản văn hóa quý báu của địa phương mà còn phản ánh bộ mặt văn hóa đa dạng, phong phú của nhân dân vùng này. Vào ngày hội hàng năm, đình như một trung tâm thu hút khách không chỉ trong làng xã mà còn của cả vùng lân cận. Hội đình Nhân Mục xưa được tổ chức từ mồng 10 tháng 3 đến hết ngày 23 tháng 3 âm lịch. Nay hàng năm cứ vào ngày mồng 9 tháng 3 đến hết ngày 12 tháng 3 dân làng lại mở hội với những nghi thức tưởng niệm thiêng liêng. Vào buổi lễ, hàng năm người rước kiệu hoa, kiệu đồ lễ… cùng với phường bát âm, đội tế… Mọi người tham gia với những đồ lễ phục may theo lối cổ xưa. Lễ đại tế diễn ra ngay sau khi đoàn rước về đến sân đình. Cuộc tế nhằm bày tỏ sự thành kính, biết ơn của dân làng đối với Thành Hoàng. Trong không khí tưng bừng và khói hương nghi ngút, người dân cầu mong Thành Hoàng phù hợp cho cả làng được bình yên, hạnh phúc với những mùa màng bội thu… Trên sân đình rộng là các trò chơi múa rồng, múa lân chân chất cổ truyền. Đặc biệt là hội thi tay nghề làm con giống của các gia đình, các dòng họ được người xem say mê thích thú. Vào những ngày này không chỉ ngoài đình mà trong từng ngõ xóm, từng gia đình đâu đâu cũng thấy không khí vui vẻ của hội làng, của sự sum họp gia đình. Vẫn với phong tục từ xưa, những người con xa quê lại tìm về thăm đình Nhân Mục vào ngày hội làng, càng làm cho không khí của làng thêm đông vui.
Độc đáo của đất Tân Liên
Tương truyền, bà Lê Chân tham gia cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng chống quân đô hộ nhà Hán. Có lần bị giặc truy kích bà chạy qua vùng này thì voi bị sa lầy. Thấy vậy dân làng hò nhau vác đất đắp đường cho voi bà lên. Những miếng đất đắp đường vật vào nhau phát ra những tiếng nổ lạ khiến quân giặc hoảng sợ bỏ chạy… từ đó mỗi khi nông nhàn dân làng lại tụ họp diễn tích tung đất và reo hò. Dần dần không biết ai biến những hòn đất dẻo đó thành pháo, thành hội thi pháo đất mang đậm bản sắc văn hóa dân gian, thể hiện sự gắn bó với đất đai và tràn đầy tinh thần thượng võ. Trong hội thi, mỗi quả pháo phải được nhiều trai làng làm và tham gia nâng pháo thủ để tung lên hoặc úp xuống. Cách làm pháo, cách thi và cách chấm điểm.
Cần làm gì để khách hài lòng ngay khi vừa đến khách sạn?
Trong mỗi khách sạn thường có rất nhiều bộ phận chức năng khác nhau. Nhưng người ta tiếp xúc với khách đầu tiên bao giờ cũng là các nhân viên của bộ phận đón tiếp những người đại diện cho khách sạn.
Tất cả vì khách hàng: Đó là một khẩu hiệu thường được nhiều người nhắc đến. Nhưng nó cũng chỉ dừng ở mức khẩu hiệu nếu như mỗi nhân viên khách sạn không luôn ý thức được rằng: “Khách hàng là người trả lương cho chúng ta”. Lỗi đầu tiên, tưởng nhỏ song lại tác động đến khách rất lớn về lòng hiếu khách. Đó là khâu mở hộ cửa xe, xách giúp hành lý. Sự tiết kiệm nụ cười, lời chào cũng làm cho khách cảm thấy mình bị đối xử lạnh lẽo. Cảm giác lạnh lẽo càng tăng khi trước mặt khách, các nhân viên lễ tân có những trao đổi riêng với nhau bằng tiếng địa phương. Bộ phận lễ tân thường được ví như bộ mặt của khách sạn. Do đặc thù, nơi đây thường luôn bận rộn, ồn ã. Sự chờ đợi khi làm thủ tục ở đây, thậm chí sự lãng quên đối với khách của nhân viên lễ tân chính là những nhát búa đánh vào tâm lý, khiến khách dễ phật ý. Nếu lại cộng thêm sự sắp đặt đồ đạc lộn xộn, trình độ ngoại ngữ kém… thì nguy cơ làm khách nổi cáu càng tăng lên. Và khi khách đã có ấn tượng không tốt về bộ mặt thì việc chọn lựa khách sạn khác để lưu trú là điều tất xảy ra.
Những lời khuyên cần luôn ghi nhớ
Trong một buổi trao đổi nghiệp vụ với gần 100 cán bộ lãnh đạo khách sạn, nhân viên của các bộ phận lễ tân và marketing do Sở Du lịch Hà Nội tổ chức gần đây, bà Ulrike Andorff giám đốc bộ phận đón tiếp khách sạn Hiton Hanoi Opera đã khái quát nghệ thuật chiều khách của bộ phận lễ tân bằng một hình ảnh thật ý nghĩa.Theo bà, mỗi nhân viên lễ tân cần phải làm sao cho khách cảm thấy thật sự hài lòng và luôn có cảm giác rằng mình chỉ phải trả 200 đô la Mỹ cho các dịch vụ đã được phục vụ có giá trị tới 400 đô la Mỹ. Để đạt được điều này, theo bà, mỗi nhân viên của bộ phận đón tiếp khách sạn cần luôn ghi nhớ những yêu cầu và cũng là bí quyết của nghệ thuật chiều lòng khách. Xin được trích giới thiệu những yêu cầu để chúng ta cùng tham khảo như là những lời khuyên khi đón tiếp khách. Nghe thông tin của khách đầy đủ, chính xác, không suy diễn. Luôn nhớ gọi tên khách. Nhân viên phải lịch sự, sẵn lòng phục vụ khách.
Lê Hiệp-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 3(272) năm 2003

Phù châu miếu quyến rũ văn hóa việt – hoa

Giữa con rạch Vàm Thuật từ ngã ba sông Sài Gòn rẽ vào bến đò Bên Cát, An Nhơn đi về Tân Thới Hiệp phường 5, quận Gò Vấp thành phố Hồ Chí Minh nổi lên một cồn đất nhỏ hình chữ nhật, diện tích khoảng 100 mét vuông nằm giữa sông nước mênh mông. Trên cồn có một ngôi miếu nhỏ là Phù Châu, nhưng dân trong vùng thường gọi là miếu Nổi. Theo lời đồn có lẽ miếu được xây dựng vào khoảng những năm cuối thế kỷ 18. Gần 200 năm đã trôi qua, từ một ngôi miếu nhỏ bằng lá, đến nay miếu được xây dựng khang trang và trùng tu nhiều lần. Miếu quay về hướng nam, được cất theo kiểu chữ tam, gồm ba tòa nhà nối liền nhau, bởi hai sân thiên tỉnh hẹp (hiện nay hai khoảng sân này đã được lợp mái. Mái lợp ngói âm dương tráng men xanh ngọc, gồm hai tầng chồng khít lên nhau. Trên nóc mỗi tòa nhà đều trang trí rồng chầu hạt ngọc, rồng chầu tháp Cửu phẩm, rồng chầu cuốn thư. Trên bốn đầu đao cong lên có gắn hình tượng Long, Ly, Qui, Phụng và các họa tiết như hoa cúc dây, lá nho, sông nước… Các bức tường được quét vôi màu hồng đậm, các mi cửa sơn màu đỏ. Cũng giống như các ngôi miếu khác, diện tích thờ tự chia làm 3 phần là tiền điện, trung điện và chính điện. Chính giữa tiền điện thờ Phật Di Lặc, hai bên thờ phật tổ Như Lai và Đại Mẫu. Phía trước là Quan m Chuẩn Đề ngồi trên tòa sen với 18 cánh tay đang cầm pháp khí. Dọc bên tường treo hai bức phù điêu Thập Bát La Hán. Ngay giữa Trung điện thờ Tề Thiên Đại Thánh. Xung quanh là bao lam bằng gỗ, chạm lọng theo mô típ, tiên nữ dâng đào với 4 chữ khắc: “Thánh Gia bảo điện”. Nối liền trung và chính điện là một sân thiên tỉnh hẹp có đặt hai lư hương to cẩm sành nhiều màu, giữa chính điện thờ ngũ hành thánh mẫu, bên trong đặt năm pho tượng gỗ thờ Kim, Thủy, Thổ, Mộc. Trước điện kê bàn hương án, thờ Bà Chúa xứ Châu Đốc và Cửu Huyền. Bao xung quanh điện thờ là bao làm bằng gỗ chạm lọng với chủ đề tứ linh, mai lan cúc trúc, phía trên có hàng chữ: Ngũ hành thánh mẫu bảo điện. Bên phải chính điện thờ Quan Công, bên trái thờ Bao Công. Đối diện điện thờ Ngũ hành thánh mẫu là điện thờ bà Kim Mẫu, Địa Mẫu, Long Thần, Hộ Pháp. Trên tường trang trí những bức phù điêu màu sắc rực rỡ hình tùng hạc, Phật di lặc. Phía ngoài khuôn viên có miếu nhỏ thờ Thần Hổ một dạng tín ngưỡng sơ khai mang màu sắc vật linh giáo do người hoa mang theo từ quê hương tới. Bên trong miếu đặt một bệ thờ giả sơn với năm tượng hổ ở tư thế chồm oai phong. Mặc dù nằm ở giữa sông, muốn sang miếu Nổi phải đi thuyền, nhưng vào những ngày mùng một, ngày rằm âm lịch và ngày vía của các vị thân miếu, rất đông khách thập phương đến cúng lễ. Lúc đầu, miếu chỉ thờ ngũ hành thánh mẫu và tề thiên đại thánh, những vị thần theo người Trung Hoa là anh minh, yêu dân, giúp đỡ mọi người như Bao Công, Tề Thiên đại thánh… và các dạng tín ngưỡng sơ khai thờ Hổ, Lân. Chính sự pha tạp hỗn dung của tín ngưỡng dân gian với đạo giáo thể hiện trong miếu đã nói lên tính đặc sắc, độc đáo của di tích lịch sử văn hóa này.
Bài tập tăng sảng khoái và yêu đời
Để xua tan cảm giác uể oải, chán nản và kích thích sản xuất Endorphin những hormone gây sảng khoái, yêu đời trong cơ thể các bạn hãy thử thực hiện ba động tác căng kéo đơn giản sau đây. Sau 3 phút tập luyện bạn sẽ thấy hiệu quả tức khắc.
Nằm sấp, lòng bàn tay đặt trên đất, ngang ngực. Vừa hít vào sâu và chậm, bạn vừa nhẹ nhàng đẩy người lên khỏi sàn, nhấc ngực lên càng cao càng tốt. giữ tư thế này, hít vào thở ra nhẹ nhàng trong 1 phút trong khi tưởng tượng bạn đang trong một không gian tươi mát. Thư giãn.
Ngồi trên gối. nhổm người lên và chúc đầu xuống tựa thẳng người trên hai tay và chân sao cho tạo thành hình chữ V ngược. Hít thở nhẹ nhàng, thư giãn đầu và cổ, nhón gót chân lên rồi giữ yên tư thế này trong 1 phút. Thư giãn.
Đứng thẳng, hai tay bên hông. Nhẹ nhàng nhấc hai tay cao đồng thời đưa một chân tới trước. Hít vào sâu bằng mũi và thở ra bằng miệng. Hạ tay xuống kéo chân về và làm với chân kia. Làm tương tự trong vòng 1 phút.
TS. Nguyễn Thị Hoa Xinh-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Du lịch ngành kinh tế quan trọng của đà nẵn

Vượt qua tác động ảnh hưởng kinh tế khu vực, trong vòng 5 trở lại đây du lịch Đà Nẵng đã có bước tăng trưởng khá tổng cộng từ năm 1998 đến năm 2002, ngành du lịch thành phố đã đón tiếp và phục vụ hơn 2 triệu lượt khách, trong đó có 1,3 triệu khách nội địa chiếm tới 65 phần trăm và trên 700 nghìn lượt khách quốc tế chiếm tới 35 phần trăm. Doanh thu bình quân hàng năm tăng 15 phần trăm, khách du lịch tăng 18,08 phần trăm, trong đó khách quốc tế tăng tới 20,06 phần trăm trong một năm. Có thể khẳng định rằng thời thời gian qua Du lịch Đà Nẵng đã giữ được thế ổn định và bắt đầu phát triển. Điều gì đã tạo nên những chuyển biến đó?. Nhìn lại bước đi ban đầu, nhất là khi Đà Nẵng vừa tách ra khỏi tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng để trở thành thành phố trực thuộc trung ương với rất nhiều khó khăn, thử thách, tuyến, điểm du lịch bị thu hẹp, sức cạnh tranh từ địa phương lân cận có di sản văn hóa thế giới quá lớn, cơ sở hạ tầng chuyên ngành xuống cấp, đội ngũ lao động không yên tâm công tác, nạn chảy máu chất xám ở các hãng lữ hành, các khách sạn trở nên phổ biến…. Thế nhưng cùng với sự chuyển động mạnh mẽ và đồng bộ của thành phố, ngành du lịch sớm lấy lại phong độ và đi lên từ những lợi thế về vị trí địa lý, giao thông liên lạc, đặc biệt là cảng biển và sân bay quốc tế, du lịch Đà Nẵng được xác định là một trong những trung tâm du lịch của miền Trung và cả nước. Sự tăng tốc thời gian và quy mô đầu tư cho cơ sở hạ tầng, kinh tế kỹ thuật của thành phố đã làm bật dậy nguồn tài nguyên du lịch phong phú của thành phố: Khu du lịch Bà Nà – Suối Mơ im lìm gần 1 thế kỷ qua đã được đánh thức. Biển vốn là ưu thế số 1 của du lịch Đà Nẵng được khai thác bằng những tuyến đường ven biển: Liên Chiểu – Thuận Phước, Sơn Trà – Non nước, cầu Sông Hàn – Mỹ Khê…. Sự phát triển nhanh chóng về cơ sở hạ tầng, nhất là giao thông nội vùng đã kết nối Đà Nẵng với các di sản văn hóa thế giới trong khu vực Huế – Hội An – Mỹ Sơn, đồng thời phát triển các chuyến bay quốc tế đến Đà Nẵng làm cho Đà Nẵng phát huy rõ lợi thế du lịch của mình. Nếu năm 1997 Đà Nẵng chỉ đón 82 nghìn lượt khách du lịch quốc tế, thì đến năm 2002, Đà Nẵng đã đón tới 214.137 lượt khách du lịch đến với Đà Nẵng. Đặc biệt khách du lịch qua đường biển và đường hàng không tăng trưởng khá, sự gia tăng nhanh về nguồn khách là cơ sở vững chắc thuyết phục các doanh nghiệp yên tâm và mạnh dạn đầu tư nâng cấp, xây dựng mới khách sạn, phát triển nhà hàng, dịch vụ vui chơi giải trí. Các khách sạn có chất lượng cao như Furama, Bamboo Green, Daesco, Datraco, Đà Nẵng, Faifo… đã được đầu tư hàng trăm tỷ đồng để nâng cấp và mở rộng. Mức đầu tư của xã hội vào các dịch vụ liên quan đến du lịch như phương tiện vận chuyển, cơ sở sản xuất và bán hàng lưu niệm… cũng tăng nhanh. Điểm nổi bật của du lịch Đà Nẵng trong thời gian gần đây là lượt khách du lịch nội địa tăng cao kể cả trong những tháng không phải mùa cao điểm. Điều đó cho thấy: Du lịch Đà Nẵng đang có những chuyển biến quan trọng về nguồn khách xu hướng kinh doanh lẫn chất lượng dịch vụ… Những thành tựu trong những năm qua cũng chính là cơ sở để Thành ủy ban hành Nghị quyết số 03-NQ/TU ngày 14 tháng 8 năm 2002 về “Đẩy mạnh phát triển du lịch thành phố trong thời kỳ mới” mà mục tiêu là nhằm tăng tốc, đưa nhịp độ tăng trưởng của ngành bình quân hàng năm từ 16 phần trăm đến 17 phần trăm. Theo đó đến năm 2005 Đà Nẵng sẽ đón 850 nghìn lượt khách, trong đó 400 nghìn lượt khách quốc tế, doanh thu tăng 650 tỷ đồng gấp đôi năm 2001. Hướng đích của du lịch Đà Nẵng năm 2005 phải là ngành kinh tế quan trọng như Nghị quyết Đại hội Đảng bộ thành phố lần thứ 18 đã đề ra. Để làm được điều đó, giai đoạn 2001 – 2005 Du lịch Đà Nẵng đã định cho mình một hướng đi là phải đẩy mạnh phát triển các khu du lịch ngũ hành Sơn, khu du lịch sinh thái Sơn Trà, Bà Nà – Suối Mơ. Nam Ô, Hải Vân, xây dựng các khu nghỉ dưỡng biển đạt tiêu chuẩn quốc tế nhằm đưa du lịch Đà Nẵng không chỉ là điểm đến mà trở thành nơi lưu giữ khách dài ngày. Trong quá trình cạnh tranh và hội nhập vấn đề chất lượng sản phẩm và đa dạng hóa sản phẩm cũng là trọng tâm mà ngành đặt ra trong giai đoạn này. Chuẩn bị hành trang cho chặng đường mới, du lịch Đà Nẵng có nhiều thuận lợi rất cơ bản du lịch cả nước đang trên đà tăng trưởng nhanh, chương trình hành động quốc về du lịch 2001 – 2005 đã và đang thực hiện có kết quả. Nằm trong chương trình đó, tuyến đường du lịch ven biển Liên Chiểu – Thuận Phước, Sơn Trà – non nước đang được đầu tư xây dựng khẩn trương, các bộ, ngành Trung ương cũng đang triển khai các dự án nâng cấp, xây dựng mới nhà ga hàng không, cảng Đà Nẵng phát triển các tuyến quốc tế trực tiếp đến Đà Nẵng. . Điều gì đã tạo nên những chuyển biến đó?. Nhìn lại bước đi ban đầu, nhất là khi Đà Nẵng vừa tách ra khỏi tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng để trở thành thành phố trực thuộc trung ương với rất nhiều khó khăn, thử thách, tuyến, điểm du lịch bị thu hẹp, sức cạnh tranh từ địa phương lân cận có di sản văn hóa thế giới quá lớn, cơ sở hạ tầng chuyên ngành xuống cấp, đội ngũ lao động không yên tâm công tác, nạn chảy máu chất xám ở các hãng lữ hành, các khách sạn trở nên phổ biến… Thời gian với những kết quả đã và đang đạt được cho phép du lịch Đà Nẵng đúc rút ra được nhiều bài học kinh nghiệm và vạch ra giải pháp cho bước phát triển mới. Dù khó khăn còn lớn và thách thức còn nhiều, song trước những chuyển động mạnh mẽ của toàn ngành và của thành phố, dựa vào nguồn tài nguyên phong phú, đa dạng với những chính sách mới của địa phương, chắc chắn đến năm 2005, du lịch Đà Nẵng không chỉ là ngành kinh tế quan trọng mà còn là ngành kinh tế mũi nhọn trong cơ cấu kinh tế xã hội của thành phố Đà Nẵng.
Ngô Trường Thọ-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Du lịch thành phố hồ chí minh

Bà Nguyễn Thị Lập Quốc, giám đốc sở du lịch thành phố Hồ Chí Minh
Trong những năm qua ngành du lịch ngày càng khẳng định là một ngành kinh tế dịch vụ quan trọng của thành phố Hồ Chí Minh. Với gần 700 cơ sở lưu trú du lịch và trên 200 đơn vị hoạt động kinh doanh lữ hành đã tạo thành một mạng lưới kinh doanh du lịch rộng khắp. Trong quá trình hoạt động và phát triển, ngành du lịch thành phố luôn xem trọng mối quan hệ hợp tác với các tỉnh, thành. Trước hết do sản phẩm du lịch hạn chế nên thành phố Hồ Chí Minh cần gắn với các tỉnh để hình thành nhiều tour du lịch phong phú. Thứ hai, đây là một nhu cầu tự nhiên xuất phát từ tính liên vùng, tính không chia cắt về lãnh thổ của hoạt động du lịch. Sự hợp tác của ngành du lịch thành phố và các địa phương trong thời gian qua đã góp phần đáng kể vào việc hình thành hệ thống dịch vụ du lịch liên hoàn. Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn, đơn vị du lịch đi đầu của thành phố luôn tích cực trong việc triển khai các dự án du lịch ở tỉnh. Công ty Bến Thành tourist cũng xúc tiến tham gia các dự án đầu tư ở tỉnh Quảng Nam, Huế. Những hoạt động hợp tác khai thác tour, tuyến điểm du lịch thời gian qua đã hình thành mối quan hệ gắn kết giữa đơn vị lữ hành thành phố Hồ Chí Minh với các đơn vị tỉnh bạn trong ngành. Các trường du lịch tại thành phố Hồ Chí Minh đã đào tạo ra nhiều hướng dẫn viên, tiếp tân, bàn, bếp…. cho các tỉnh, Sở Du lịch thành phố Hồ Chí Minh cũng tổ chức nhiều khóa bồi dưỡng cán bộ quản lý khách sạn, hướng dẫn viên và quy tụ được nhiều người đang công tác tại miền Đông, miền Tây, Nam Trung bộ sự hợp tác này có thể hiện qua các hoạt động cùng tổ chức các sự kiện du lịch tại thành phố Hồ Chí Minh như gặp gỡ đất phương Nam, hương sắc miền nam, lễ hộ diễn ra ở Huế, Cần Thơ, Hội An, Hà Nội, Quảng Ninh, Cà Mau… nhằm góp phần tuyên truyền, quảng bá chung cho ngành. Mặc dù đã có nhiều nỗ lực đạt được những kết quả nhất định, song mối quan hệ hợp tác du lịch giữa thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh thời gian qua chưa đáp ứng yêu cầu lẫn tiềm năng. Để đẩy mạnh hoạt động hợp tác giữa thành phố và các tỉnh, theo tôi cần tổ chức nghiên cứu, đánh giá thật cụ thể tiềm năng, lợi thế của các tỉnh trong khu vực, từ đó quy hoạch và triển đầu tư, xây dựng sản phẩm du lịch đáp ứng yêu cầu phát triển du lịch vùng. Việc làm này cần có vai trò hỗ trợ của Tổng cục Du lịch.
Tài xế ôm
Chiếc xe dừng ở sân bến xe phía Nam để trả khách. Như mọi hành khách, tôi đứng dậy đeo túi xách đi ra cửa để xuống xe. Đón tôi ở cửa xe là một thanh niên còn rất trẻ, khoảng hơn 20 tuổi: “Chú về đâu, cháu đưa về!” Thấy tôi không trả lời, người thanh niên ấy nắm lấy một bên túi xách. Chú đi về đâu? Cháu đưa về, giá mềm thôi mà, đi xe buýt làm gì cho tụi nó móc túi. Lúc này tôi mới trả lời: “ Chú về Hà Nội, gần đây thôi”, “ Gần cũng được, cháu đưa về”. Người thanh niên cứ kì kèo và lẽo đẽo đi theo tôi, ra đến gần đường, chẳng biết tôi có nhận lời hay không nhưng người thanh niên ấy vội rẽ vào dắt xe ra, còn tôi thì đi thẳng ra hướng đường Gỉai phóng. Bỗng một chiếc Minsk từ xa như tên bay lao tới, phanh kít dừng trước mặt tôi: “Ông anh về đâu em đưa về”. “ Không mình về gần đây thôi”. “Gần cũng được, em chạy cho, lên xe đi”. Rồi người đàn ông ấy nắm lấy túi xách đặt lên xe. Đang phân vân chưa biết xử trí thế nào thì người thanh niên đón tôi ở cửa xe lũ nãy lao tới. Nói với giọng gay gắt: “ Không , khách của ôi từ trong bến”. Cái túi xách của tôi lập tức như một quả bóng rổ được giằng xé bởi hai tài xế ôm. Lúc này tôi mới chợt tỉnh, trong túi có hai chục quả trứng gà mẹ tôi dành gửi lên Hà Nội làm quà cho cháu. Như có cái gì đó bị dồn nén bật ra. Tôi quát lớn: “ Thôi đi hai ông tướng, trả túi xách đây!” Tôi giằng lấy đặt lên vệ đường mở ra xem. Trời ơi! Cả bọc trứng hai chục quả mẹ tôi cẩn thận bọc giấy đựng túi bóng chỉ còn là một bọc lầy nhầy, chảy lấm lem hết cả quần áo , đồ dùng. Lúc ngẩng lên thì hai gã xe ôm đã biến mất từ lúc nào chẳng rõ. Thấy tôi đứng tần ngần cau có, một cụ già bán hàng nước trong phía bờ rào nói vọng ra: “ Thôi chú ạ, cảnh như vậy ở đây xảy ra thường xuyên, ngày nào mà chẳng đến chục trường hợp giành nhau khách như vậy”. Có lẽ cụ già nói đúng, tôi cũng chỉ là một trường hợp như trăm ngàn trường hợp khác xảy ra thường xuyêng quanh năm ở cái bến xe này mà thôi. Ôi, cái nạn tài xế ôm! Mong sao những du khách nghèo ít tiền mà thích đi thăm thú đất nước hãy biết mà tránh xa…Không chỉ có ở nơi này xe ôm mới giành khách như vậy. Mà đa số là khắp trên toàn nước Việt Nam.
PV-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 47(212) năm 2001

Xứ sở người đông

Zhaoxing, quê hương người Đông đẹp như tiên cảnh suốt ngày gió thổi, mây bay, phong cảnh lúc ẩn, lúc hiện. Du khách phương Tây coi Zhaoxing là Vonido của châu Á vì nơi đây có nhiều hồ ao và nhà sàn nổi trên mặt nước.
Zhaoxing – vonido của châu Á
Vùng núi cao Guizhou thuộc Vân Nam, Trung Quốc là nơi cư trú của các tộc người thiểu số như Đông Miao, Yao, Shui, Buyi … Trong số các tộc người trên thì người Đông có nền văn hóa trình độ cao, biểu hiện ở kiến trúc nhà cửa các hàng thủ công, vải thổ cẩm và âm nhạc dân tộc. Từ hàng nghìn năm qua, người Đông cư trú ở thung lũng Zhaoxing thuộc một vùng núi cao từ 2 nghìn mét đến 4 nghìn mét. Vào mùa đông Zhaoxing có tuyết rơi, tuyết bán trên tán cây trắng xóa cả một vùng rộng lớn. Mùa xuân tuyết tan, cây cối đâm chồi nảy lộc, cây rừng đầy hoa, nhất là hoa đỗ quyên và hoa phong lan. Tại đây có tới vài chục loài phong lan. Tại đây, có tới vài chục loài phong lan. Phong lan đất mọc ở dưới rừng có hoa đỏ tươi, song đẹp nhất là phong lan mọc bám vào thân, cành rừng với nhiều loài hoa khác nhau về màu sắc, có loài kết thành chùm, loài kết thành dãy như hoa vũ nữ trông tựa như các vũ nữ đang múa. Mùa hạ thời tiết vùng núi Zhaoxing mát mẻ, mưa nhiều và mây mù hầu như quanh năm, phong cảnh lúc ẩn, lúc hiện như cảnh tiên thiên đàng. Phong cảnh nơi đây tuyệt đẹp, có nhiều hồ ao, sông, suối nên du khách phương Tây coi đây là một Vonido của châu Á.
Đổi thay nhờ du lịch.
Hàng bao thế kỷ, người Đông đã bị lãng quên và họ sống cũng không cần tới nền văn minh thế giới bên ngoài, vì địa hình núi cao hiểm trở. Người Đông sống theo chế độ tự cung, tự cấp, ít khi dùng tới tiền để mua hàng mà họ trao đổi là chính. Ví dụ các dụng cụ kim khí như dao, cuốc…. Người Đông sống hồn nhiên, ưa ca hát. Họ hát lúc nhàn rỗi, hát ở mọi nơi, mọi chốn, hát khi thu hoạch mùa màng, khi có tin vui như sinh con, hát trong đám cưới, hát khi nam nữ tìm hiểu nhau. Người Đông trồng cây bông, cây lanh để kéo sợi dệt vải. Họ dùng lá cây, củ cây rừng để nhuộm vải như lá chàm nhuộm màu xanh, hoa cây hòe nhuộm màu vàng, củ nâu cho màu nâu… Người Đông có tục lệ xây cầu có mái lợp ngói để tránh mưa, gió vì ở Zhaoxing cứ 3 ngày thì trung bình có một ngày mưa. Họ quy định mỗi cụm dân cư phải xây một cầu bằng gỗ và cấm không được dùng vật liệu bê tông. Ngoài ra người Đông còn xây các tháp tầng có mái cong lợp ngói để trang trí cho xóm, làng thêm đẹp. Nhờ nơi cư trú có địa hình hiểm trở mà nền văn hóa của người Đông được bảo tồn nguyên vẹn. Cách nay 20 năm, di sản văn hóa người Đông được một nhóm các nhà du lịch mạo hiểm phát hiện và sau đó Zhaoxing được công nhận là di sản văn hóa quốc gia. Từ đó tới nay du khách quốc tế và nội địa đến thăm Zhaoxing ngày một đông, năm sau nhiều hơn năm trước và người Đông cũng nhận ra rằng du lịch là thế mạnh, tiềm năng của họ mà lúc này cần phát huy để nâng cao đời sống người Đông. Được chính quyền tỉnh Vân Nam giúp đỡ, người Đông đã tổ chức các đội tiếp viên, hướng dẫn viên du lịch, tổ chức học tiếng Bắc Kinh để đón tiếp khách nội địa và tiếng Anh để đón khách quốc tế. Ngày nay tại Zhaoxing đã mọc lên nhiều khách sạn, cửa hàng bán đồ lưu niệm mà người bán hàng là các cô gái hoặc những ông già hút thuốc bằng điếu ống tre. Chính quyền Vân Nam cũng ra sức đầu tư cơ sở hạ tầng của điểm du lịch Zhaoxing. Hiện nay các máy ủi và máy xúc đang hoạt động ngày đêm, xây dựng đường ô tô đi Zhaoxing tới đêm, xây dựng đường ô tô đi Zhaoxing tới Lifing. Tại Lifing người ta sẽ xây dựng một sân bay, nối đường bay tới Băng Cốc để đón du khách quốc tế. Zhaoxing đang thay da đổi thịt, nhiều nhà bê tông với các dàn ăng ten. Para-bon xuất hiện các cô gái tiếp viên người Đông trong trang phục dân tộc sặc sỡ, cô nào cũng có điện thoại cầm tay để giao dịch trong công tác hàng ngày.
Lê Trọng Túc-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(338)2004.

Khách sạn grand thu hút khách bởi nét đẹp cổ xưa

Năm 2003, Khách sạn Grand đã được công nhận đạt tiêu chuẩn 4 sao. Như vậy tính đến thời điểm hiện nay Khách sạn Grand là khách sạn 4 sao thứ 3 của Tổng công ty Du lịch Sài Gòn – Saigon Tuorist cùng với khách sạn Rex và Majestic. Khách sạn Grand cũng là một trong ba khách sạn cổ nhất tại thành phố Hồ Chí Minh cùng với khách sạn Contimental và Majestic do Saigon Tourist quản lý. Năm 1930, Khách sạn Grand Hotel với 60 phòng chính thức khai trương đi vào hoạt động. Sau năm 1975, trải qua đêm hai lần thay đổi thương hiệu cho đến năm 1995, Khách sạn Grand chính thức được Saigon Tourist đầu tư sửa chữa, nâng cấp với kinh phí khoảng 100 tỷ đồng, gồm các hạng mục là 107 phòng ngủ, hai nhà hàng có sức chứa từ 150 khách du lịch đến 300 khách du lịch, một câu lạc bộ sức khỏe, một quầy bán hàng mỹ nghệ và vàng bạc, đá quý, hồ bơi, quầy bar… đạt tiêu chuẩn 3 sao và năm 1999 được đưa vào hoạt động trở lại với tên đầu tiên là Khách sạn Grand Hotel. Trong lần sửa chữa, nâng cấp các nhà thiết kế đã giữ lại nét đẹp kiến trúc Pháp đối với công trình này. Trong đó giữ nguyên một khu gồm 27 phòng cao cấp được thiết kế bằng các vật liệu gỗ cao cấp, các trang vật dụng theo phong cách cổ châu u. Ông Hà Trương Mỹ, nguyên giám đốc Khách sạn Grand cho biết: Do sử dụng lâu năm khách sạn xuống cấp, cần phải đầu tư sửa chữa, song việc để giữ lại các nét cổ xưa là một việc rất kỳ công. Ngay như lối cầu thang bộ khách sạn vẫn để nguyên đá cẩm thạch, mặc dù có bị sứt mẻ đôi chút, nhưng phải chắp vá hoặc như chiếc cầu thang máy trước khi thiết kế và lắp đặt cũng phải đi sưu tầm nghiên cứu ở các thư viện và nhờ các chuyên gia kỹ thuật. Kể từ khi hoạt động trở lại, Khách sạn Grand là một trong những khách sạn quốc tế đạt công suất phòng cao nhất của hệ thống Saigon Tourist nói riêng và tại Việt Nam nói chung. Thị trường khách truyền đang mở rộng thị trường tiềm năng là Mỹ và Nhật. Chủ trương tập trung nâng cao chất lượng sản phẩm đa dạng các dịch vụ, vì vậy khách sạn đã chính thức đưa vào ứng dụng dịch vụ internet băng tần rộng tốc độ cao trong các phòng ngủ hạng sang từ tháng 7 năm 2003, nhằm mang lại tiện ích cho khách lưu trú và hiện nay đã được phép triển khai thêm dịch vụ trò chơi điện tử có thưởng. Nhờ hoạt động có hiệu quả trong những năm vừa qua, Khách sạn Grand đã được chọn nằm trong 11 công trình trọng điểm được đầu tư nâng cấp trong năm 2004 của Tổng công ty Du lịch Sài Gòn. Theo dự kiến khách sạn Grand sẽ được đầu tư xây dựng từ 107 phòng lên 260 phòng với đầy đủ các trang thiết bị và dịch vụ cho khách sạn cao cấp.
Hội Gà mỗi năm, nhân ngày Xuân, làng Chuông ở Hà Tây đều tổ chức hội nghị thi luộc gà. Những người dự thi phải trổ tài để con gà sau khi lặn ngụp trong nồi nước luộc, vớt ra vừa chín tới, giữ được vị thơm béo và da vẫn còn nguyên. Người thắng cuộc sẽ được làng tặng một món quà nhỏ mừng năm mới nhưng niềm vui thì chia cho cả làng. Ở nhiều nơi trên thế giới, cũng tổ chức lễ hội gà. Như ở Tây Ban Nha, vào ngày cuối cùng của tháng 6 hàng năm, ở nhiều vùng cũng tổ chức lễ hội này. Nhà cửa được trang hoàng, và các chuồng gà cũng được vệ sinh sạch sẽ, treo đèn, kết hoa cẩn thận. Gà chính là Vip trong ngày này và tha hồ ních chặt diều các món ngon lành.
Ngô Mạnh Hùng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 13(334)2004.

Cung cách phục vụ khách phải đặt lên hàng đầu

Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh ngày 26 tháng 3, và tháng thanh niên Báo Du lịch xin giới thiệu đôi nét về hai gương mặt doanh nghiệp trẻ của thành phố Đà Nẵng. Một đang ứng cử vào Hội đồng nhân dân thành phố. Một vừa đoạt giải thưởng. Họ cũng đang hoạt động trong lĩnh vực du lịch.
Tổng giám đốc Hoian Riverside Resort
Sinh ra tại thành phố du lịch Đà Lạt trên cái mái làm du lịch đã thấm vào tôi từ lúc nào không biết. Trần Đức Trúc tổng giám đốc Hoian Reversside Resort tâm sự. Ra trường về làm du lịch tại quê hương một thời gian. Trúc nhận ra rằng Thành phố Hồ Chí Minh mới là môi trường tốt để học cách làm du lịch chuyên nghiệp. Thế là anh xin vào làm tại một khách sạn liên doanh. Tại đây Trúc đã thực sự chứng minh được năng lực của mình và chẳng bao lâu anh đã được mời về làm Tổng giám đốc của Hoian Riverside Resort. Chỉ tròn một năm nhậm chức, vị Tổng giám đốc trẻ này đã đưa Hoian Riverside Resort đón nhận giải thưởng “Bets Boutique Resort in Hoi an 2003”. Đây là giải thưởng hàng năm của tạp chí The Guide dành cho các công ty, doanh nghiệp xuất sắc nhất trong ngành du lịch và dịch vụ ở Việt Nam. Trong các yếu tố mang đến thành công cho khách sạn người quản lý có vai trò rất lớn, song Trần Đức Trúc chỉ khiêm tốn nhìn nhận Hoian Riverside Resort có vị trí thật tuyệt đẹp khi nằm giữa trung tâm đô thị cổ Hội An với biển Cửa Đại được trang bị các tiện nghi phục vụ hiện đại. Bên cạnh đó khách sạn rất hiện đại. Bên cạnh đó, khách sạn rất chú trọng chất lượng phục vụ khách dù đó chỉ là những chi tiết nhỏ như một bông hoa trang trí trong, phòng tắm đến cách trưng bày một món ẩm thực … 95 phần trăm khách của khách sạn đến từ các quốc gia như Đức, Anh, Mỹ, Nhật…. những vị khách tương đối khó tính nhưng cung cách phục vụ của khách sạn đã thật sự hấp dẫn họ. Có những du khách đã quay trở lại khách sạn đến lần thứ ba, thứ tư mỗi khi đặt chân đến Hội An. Cũng chính vì vậy công suất hoạt động của khách sạn luôn đạt từ 80 phần trăm đến 85 phần trăm. Ghi nhận những đóng góp của Hoian Riverside Resort cho ngành du lịch, ông Nguyễn Xuân Phúc, chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Nam đã nhận xét: “Hoian Riverside Resort đã góp phần nâng cao uy tín cho ngành du lịch Quảng Nam”.
Phó tổng giám đốc Công ty cổ phần Mai Linh Lê Vinh Quang: Tôi ứng cử vì muốn đóng góp nhiều hơn cho xã hội. Khi được hỏi anh suy nghĩ gì khi được Hội doanh nghiệp trẻ giới thiệu ra ứng cử Hội đồng nhân dân thành phố Đà Nẵng trong nhiệm kỳ tới, phó giám đốc Công ty cổ phần Mai Linh, Lê Quang tâm sự: tâm niệm chung của ban giám đốc Mai Linh là ngoài việc mỗi cán bộ công nhân viên cùng góp phần xây dựng Công ty ngày một vững mạnh hơn phải luôn ý thức đóng góp cho xã hội. Cùng với suy nghĩ đó, tôi ứng cử cũng vì muốn đóng góp nhiều hơn cho xã hội. Vinh bộc bạch: Những bức xúc trong hoạt động của ngành du lịch như làm thế nào để chống bán phá giá giữa các hãng lữ hành cũng như giữa các công ty taxi để nâng cao chất lượng phục vụ du khách? Làm thế nào để nâng cao năng lực của người làm du lịch cũng như tạo ra những sản phẩm du lịch phong phú ở từng địa phương để thu hút du khách… giá như những thực trạng ấy được đưa ra mổ xẻ tại các kỳ họp Hội đồng nhân dân, tôi tin rằng tình hình sẽ được cải thiện hơn. Sinh năm 1970 tại Hội An, Quảng Nam, Lê Vinh Quang được xem là Phó Tổng giám đốc trẻ và năng nổ nhất của Công ty Cổ phần Mai Linh. Thế mạnh của Mai Linh khu vực miền Trung do Quang phụ trách là một tập thể đội ngũ trẻ được đào tạo bài bản và luôn say mê với công việc. Từ chỗ chỉ hoạt động ở địa bàn Đà Nẵng đến nay Mai Linh đã có các công ty ở Huế, Quảng Ngãi, Đà Lạt…. và phấn đấu đến năm 2005 phủ kín khu vực miền Trung. Từ chỗ chỉ hoạt động trên lĩnh vực taxi đến nay Mai Linh khu vực miền Trung còn hoạt động trên lĩnh vực du lịch lữ hành. Doanh thu của các công ty năm sau luôn cao hơn năm trước từ 50 phần trăm đến 150 phần trăm. Vào tháng 9 năm 2004 công ty sẽ đưa vào hoạt động 20 xe buýt và xây dựng 2 điểm dừng chân tại Đà Nẵng và Bình Định cho du khách trên con đường di sản miền Trung… Từ vị trí thứ 3 trong 5 hãng taxi chính hoạt động trên địa bàn Đà Nẵng và khu vực miền Trung, đến nay Mai Linh taxi đã vươn lên dẫn đầu và chiếm 40 phần trăm thi phần. Nói về hoạt động của mình Lê Minh Quang cho biết: “Đối với Mai Linh tài sản lớn nhất là sự tín nhiệm của khách hàng”.
Công ty xuất nhập khẩu Intimex vừa khai trương siêu thị Intimex Hào Nam tại địa chỉ 131 – 135 phố Hào Nam – Hà Nội và kỷ niệm 3 năm siêu thị Intimex Bờ Hồ ra đời. Với 20 nghìn mặt hàng các loại. Intimex Hào Nam sẽ phục vụ khách hàng bằng phương châm giá chợ, chất lượng siêu thị. Nhân dịp khai trương, siêu thị có chương trình khuyến mại chiếm 5 phần trăm cho khách mua hàng.
Đỗ Hùng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 13(334)2004.