Bạn cần chuẩn bị những gì?

Bạn cần chuẩn bị những gì khi đi tour xuyên rừng núi?
Bạn Trần Thúy Miên, hướng dẫn viên du lịch Hà Nội được nhận hướng dẫn một đoàn khách thăm các làng bản của người dân tộc thiểu số phía Bắc, bạn nhờ báo Du lịch tư vấn các bước chuẩn bị khi đi tour này. Chúng tôi xin trả lời cùng bạn như sau:
Điều trước tiên bạn phải nắm được đặc điểm của du khách mua tour du lịch xuyên rừng núi là muốn khám phá khía cạnh “thực” của một đất nước. Ngoài ý muốn được hưởng ngoạn sự hùng vĩ của núi rừng, muốn được nghe tiếng suối chảy, tiếng chim hót trong rừng xanh, du khách còn muốn tìm hiểu đời sống thực, phong tục tập quán, truyền thống và những nét độc đáo của cộng đồng đồng bào các dân tộc thiểu số. Vì vậy, khi đưa khách đi tour này, ngoài việc chuẩn bị thông thường như đối với mọi đoàn khách du lịch, bạn cần lưu ý thêm một số đặc điểm một số việc như sau:
+ Nhất thiết phải có cơ sở sở đồ hành trình du lịch.
+ Chuẩn bị dụng cụ chăn, màn, gối để đoàn ngủ lại tại các bản.
+ Đồ ăn khô, thực phẩm: mỳ khô, pho mát, mứt, hoa quả tráng miệng v.v…
+ Đồ uống: Dùng chai nước suối là tốt nhất.
+ Một số thuốc men thông dụng, thuốc chống vắt, muỗi, đèn pin, giấy vệ sinh v.v…
Về công tác hướng dẫn:
Việc lập ra lộ trình tour xuyên rừng núi, thăm bản làng có ý nghĩa quan trọng. Bạn phải biết định ra thời gian xuất phát chuyến đi, diễn biến hành trình trên đường tham quan kết hợp ăn uống nghỉ ngơi, giải trí, thời gian tới đích sao cho phù hợp với thời tiết, đại hình núi rừng, đường sá, ánh sáng ban ngày. Bạn hãy nhớ rằng ở miền núi, trời rất chóng tối.
Ví dụ, khi bạn hướng dẫn đoàn thực hiện cuộc hành trình từ Lạng Sơn – Thất Khê – Quốc Khánh – bản Lũng Xà, bạn phải hướng dẫn đoàn xuất phát buổi sáng sớm ở Lạng Sơn vượt qua quãng đường 50 km bằng ô tô để tới Thất Khê. Trên đoạn đường này, ngoài việc cho đoàn thực hiện tham quan, nghỉ ngơi, thăm các bản ven đường, bạn phải đưa đoàn tới đi bộ mất khoảng 3 tiếng đồng hồ nữa qua đoạn đường xấu, từ Quốc Khánh để tới bản Lũng Xà trước 17 h chiều. Cần nói thêm rằng, nếu bạn không định ra được thời gian hành trình như trên, rất có thể bạn và đoàn khách mò mẫm trong đêm tối, là việc mạo hiểm.
Trong hành trình du lịch, nhất là khi các bản làng khi qua, du khách thường quan tâm đến việc trồng lúa, ngô của đồng bào miền núi với điều kiện thiếu nước. Khi đi qua cánh rừng bị tàn phá có đôi chỗ trơ trụi, du khách có thể đặt câu hỏi về việc bảo vệ rừng, chính sách của Nhà nước trong việc giao đất giao rừng cho dân ra sao để người dân tộc miền núi tránh được nạn phá rừng…
Trên đường đi qua suối đèo, hướng dẫn viên du lịch cần giúp khách đi an toàn bằng cách chuẩn bị cho mỗi du khách một chiếc gậy để chống.
Sự hòa nhập của hướng dẫn viên với đoàn khách trong đêm tối ở bản làng có ý nghĩa quan trọng. Trước khi vào bữa ăn tối, bạn nên cùng người phục vụ và chủ gia đình ăn bữa ăn chuẩn bị cho khách. Bạn cần phải gần như chủ trò, chiếc cầu nối hữu nghị của du khách với gia chủ mà đoàn khách ngủ trọ. Bạn hãy cố gắng kể cho khách nghe phong tục tập quán của dân bản làng, nếu có thể tổ chức buổi liên hoan văn nghệ nho nhỏ trong nhà chủ hoặc điều kiện cho phép sẽ tổ chức đêm lửa trại ở ven rừng để khách hiểu biết về các nhạc cụ dân tộc do đồng bào dân tộc biểu diễn. Những đêm tối như vậy tuy đơn sơ nhưng sẽ để lại cho du khách những ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Ngành du lịch Nam Định gặp khó khăn
Trong những năm qua dù còn gặp nhiều khó khăn song ngành du lịch Nam Định đã cố gắng trong việc khai thác tiềm năng du lịch thế mạnh để phát triển du lịch. Kết quả đạt được ban đầu còn hạn chế, chưa thể hiện rõ vai trò tác động vào quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế của tỉnh. Để đẩy mạnh phát triển du lịch trong thời gian trước mắt cũng như những năm tới tỉnh Nam Định đã xây dựng chương trình phát triển du lịch thời kỳ 2001 – 2005 và những năm tiếp theo đồng thời đề ra những giải pháp thực hiện phù hợp với điều kiện thực tế của địa phương và khả năng thu hút nguồn vốn trong nước và quốc tế theo hướng:
Tập trung đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng kỹ thuật phục vụ nhiệm vụ phát triển kinh tế xã hội của tỉnh trong đó có hoạt động du lịch như: nâng cấp hệ thống giao thông, điện lưới quốc gia, phát triển mạng lưới bưu chính viễn thông. Đối với các khu du lịch trọng điểm sử dụng nguồn vốn ngân sách của địa phương và tranh thủ sự hỗ trợ của Trung ương để phát triển kết cấu hạ tầng, tôn tạo cảnh quan môi trường tạo tiền đề tiền đề để thuận lợi cho hoạt động đầu tư kinh doanh du lịch của các thành phần kinh tế.
Khuyến khích và tạo điều kiện thuận lợi cho các nhà đầu tư tham gia đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng, xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật chuyên ngành du lịch thông qua việc ban hành chính sách ưu đãi về đất đai, về tài chính tín dụng, thuế, đơn giản thủ tục hành chính trong việc cấp phép đầu tư vào lĩnh vực hoạt động du lịch.
Khai thác tốt tiềm năng, nguồn tài nguyên du lịch hình thành các sản phẩm du lịch hình thành các sản phẩm du lịch có chất lượng, có sức hấp dẫn đối với du khách theo hướng ưu tiên phát triển du lịch nhân văn và du lịch sinh thái. Trong thời gian tới tỉnh sẽ triển khai thực hiện các dự án xây dựng các khu du lịch như: khu du lịch dịch vụ tổng hợp. Thiên Trường ở thành phố Nam Định khu du lịch văn hóa lễ hội Phủ Dầy.
Mai Khôi – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Phục vụ bữa tiệc thế nào cho tốt?

Việc phục vụ trong bữa tiệc được hết sức coi trọng bởi thông qua chất lượng phục vụ, khách có thể đánh giá ngay được mức độ quan tâm của chủ tiệc dành cho mình.
Tại một cuộc chiêu đãi chính thức, người ta bắt đầu phục vụ khách sạn các bài phát biểu. Điều này không chỉ vì tôn trọng diễn giả mà còn bởi lý do thực tế: không thể vỗ tay với một ly rượu trên tay. Nếu bài phát biểu bị chậm quá 20 phút kể từ khi những người khách đầu tiên đến thì không cần chờ đợi thêm mà có thể bắt đầu phục vụ uống. Trong lúc các diễn giả đang phát biểu, tuyệt đối tránh gây tiếng va chạm của ly hoặc tiếng nổ phát khi bật nút chai. Việc phục vụ các lát bánh mì kèm thức ăn hoặc những thứ khác luôn được bắt đầu sau các bài phát biểu, dù rằng, đồ uống đã hoặc chưa được phục vụ.
Tại bàn tiệc, các món ăn nóng phải được phục vụ trong các đĩa nóng, bởi một bữa tiệc thành công chính nhờ những chi tiết nhỏ này. Người biết nấu ăn chút ít- kể cà người ít sành ăn đều hiểu rằng độ nóng của món ăn liên quan đến chất lượng của các thành phần tạo nên món ăn. Thức ăn chỉ ấm thôi cũng làm thay đổi chất và mùi vị và nguy hại nhất là phục vụ trong các đĩa lạnh sẽ làm giảm thú thưởng thức. Nhưng đĩa quá nóng sẽ làm cho khách lo ngại không cần thiết.
Phục vụ khách phía nào thuộc về vấn đề giao tiếp. Phục vụ bánh mì và salat ở phía trái, còn nước suối, rượu và nước hoa quả ở phía phải. Các món ăn sẽ được phục vụ theo hai nguyên tắc mà viện du lịch và khách sạn Quebec đã khuyên: nếu đĩa đã có thức ăn thì phục vụ phía phải khách; nếu khách phải tự gắp thức ăn trong đĩa được mang đến hoặc người phục vụ đặt đĩa thức ăn trước mặt khách thì thực hiện bên trái khách. Nước chấm và gia vị cũng ở bên trái nốt. Đối với việc dọn bàn, qui ước dễ nhớ nhất là thu dọn bộ đồ ăn uống bên phía chúng được đặt. Những thứ trước mặt khách -nhất là đĩa phục vụ, được thu dọn phía phải khách.
Trong trường hợp phục vụ rượu, nên nhớ chỉ rót một nửa ly để hương vị của rượu tỏa ra. Hơn nữa, nếu rót quá đầy, khách có thể làm rớt ra khăn bàn khi đưa lên miệng. Chủ nhà, chủ khách sạn hoặc người quản lý phải thử rượu trước bữa tiệc để tránh việc trả lại rượu trước mặt mọi người nếu rượu không ngon.
Nước suối được phục vụ lạnh nhưng không có đá trong cốc và không thêm lát chanh bởi không phải ai cũng thích mùi vị của chanh và hơn thế, nó kỵ với việc thưởng thức rượu.
Trong việc phục vụ cũng cần chú ý đến ngôi thứ: phục vụ chủ và khách danh dự cùng một lúc, tiếp đến là khách mời ngồi bên phải, rồi bên trái họ và tiếp tục cho đến người cuối cùng và từ bàn này đến bàn kia đến hết. Nếu trong bữa tiệc thân tình tại nhà riêng hoặc nhà hàng với số lượng khách hạn chế, trước tiên, phục vụ các bà theo ngôi thứ giảm dần, cuối cùng là bà chủ và tiếp đến phục vụ các ông cũng theo nguyên tắc đó, cuối cùng là ông chủ. Nếu một ông và một bà đồng chủ tịch bữa tiệc ngồi đối diện nhau, nhớ phục vụ bà chủ tịch trước, rồi người ngồi bên phải bà và theo vòng cho đến người khách cuối cùng.
“Happy monday” (ngày thứ hai hạnh phúc) là gì?
Đó là sáng kiến của hiệp hội các công ty lữ hành Nhật Bản nhằm kéo dài ngày nghỉ cuối tuần thành 3 ngày với mục đích kích thích nhu cầu đi du lịch trong và ngoài nước của người dân Nhật.
Cách đây hơn 2 năm, tổ chức JATA -hiệp hội các công ty lữ hành Nhật Bản đã tiến hành một cuộc thăm dò dư luận với chủ đề “người Nhật sẽ có ý kiến ra sao và sử dụng thời gian thế nào nếu các ngày lễ, tết chính thức trong năm được chuyển vào ngày thứ hai?”
Kết quả thu nhận được thật đáng khích lệ cho ngành du lịch vì đại đa số người được hỏi ý kiến đều hoan nghênh ý tưởng này và cho biết sẽ sử dụng những ngày cuối tuần kéo dài đó vào mục đích du lịch.
Dựa trên kết quả đầy thuyết phục của các cuộc thăm dò dư luận nói trên, hiệp hội các công ty lữ hành đã khiến quốc hội Nhật Bản sửa đổi luất về những ngày nghỉ quốc gia hàng năm. Theo kiến nghị này, nếu ngày nghỉ chính thức nào không rơi vào ngày thứ hai sẽ được chuyển vào ngày thứ hai để có những weekend 3 ngày giành cho mục đích du lịch. Dự luật này nếu được thông qua sẽ có hiệu lực vào năm 2003.
Tuy nhiên, sáng kiến này đã áp dụng thí điểm từ năm 2000. Năm ngoái, ngày lễ “coming -of -age day” đã được chuyển vào ngày thứ hai tuần thứ hai của tháng giêng và ngày lễ “health and sports day” (ngày thể thao và sức khỏe) được chuyển vào ngày thứ hai tuần thứ hai của tháng 10. Đó là những happy monday chính thức đầu tiên tạo nên những weekend 3 ngày làm gia tăng đáng kể nhu cầu đi du lịch trong và ngoài nước.
Với kết quả khả quan như vậy cho nên, tại đại hội thường niên hiệp hội các công ty lữ hành năm nay, khi đề cập đến vấn đề này, ông Isao Matsuhashi – chủ tịch hiệp hội các công ty lữ hành cho biết, hiệp hội các công ty lữ hành sẽ tiếp tục đề nghị tăng gấp đôi số ngày “happy monday” so với năm trước. Cụ thể là thêm ngày Marine day (ngày hàng hải) tháng 7 và ngày Respect -for -the -aged day (ngày kính trọng người cao tuổi) tháng 9 sẽ được chuyển vào ngày thứ hai tuần thứ 3 của tháng.
Ngọc Ly – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 34- Năm 2001

Có nên hạ giá bán điện cho kinh doanh du lịch?

Theo quyết định số 87/1999/ QĐ – BVGCP của ban vật giá chính phủ ra ngày 23/9/1999 về giá bán điện thì giá điện áp dụng cho các hoạt động kinh doanh dịch vụ du lịch được tính ở mức cao nhất. Điều này hiện đang gây ra không ít khó khăn cho kinh doanh du lịch, nhất là lĩnh vực kinh doanh khách sạn. Với nhiều khách sạn, hiện tại giá điện chiếm 20 – 25% cơ cấu giá thuê phòng. Thế nhưng theo tổng công ty điện lực Việt Nam, sắp tới giá điện có thể sẽ tiếp tục tăng thêm. Trong tình hình kinh doanh như hiện nay những tín hiệu này là một thách thức không nhỏ đối với lĩnh vực kinh doanh khách sạn nói riêng và kinh doanh du lịch nói chung. Để thúc đẩy du lịch phát triển và trở thành một ngành kinh tế trọng yếu của đất nước, có nên hạ giá bán điện cho kinh doanh du lịch?
Tiếng kêu từ các khách sạn
Đầu tháng 5/2000, tại Sapa, chúng tôi có dịp tiếp xúc với ông Claude Balland, giám đốc điều hành khách sạn Victoria Sapa. Đây là khách sạn có 100% vốn nước ngoài. Khi được hỏi về những khó khăn gặp phải trong kinh doanh khách sạn hiện nay, ông cho biết: điều lo lắng nhất của khách sạn hiện nay là giá điện còn quá cao. Với mức giá cho giờ cao điểm là 2.550đ /1kwh, giờ thấp điểm 850đ/1kwh, nếu khách sạn của ông không chạy lò sưởi thì phải trả khoảng 135 triệu đồng/ tháng tiền điện. Còn nếu chạy lò sưởi thì con số này lên tới 300 triệu đồng. Để khẳng định điều mình nói, ông đã đưa ra một dẫn chứng cụ thể là: vào mùa khô do nguồn điện cung cấp thường bị cắt đột xuất, khách sạn phải dùng máy phát điện riêng để cấp điện thì chi phí cho tiền điện chỉ bằng 1/4 mức trên. Giá điện hiện nay đã khiến khách sạn phải tính toán lại phương án kinh doanh khấu hao thu hồi vốn so với trước đây.
Chia tay với ông C. Balland, chúng tôi trở về Hà Nội với một câu hỏi băn khoăn trong đầu: “liệu đây có phải là vấn đề của riêng khách sạn Victoria hay không? Hành trình tìm câu trả lời đã đưa chúng tôi tìm đến một số khách sạn và thấy rằng hóa ra nỗi lo này không chỉ của riêng ai. Với tâm trạng lo lắng không giấu được trên nét mặt, ông Vũ Ngọc Bình, giám đốc khách sạn Á Châu – Hà Nội, đã không ngần ngại bày tỏ nỗi lòng mình. Theo ông, hiện nay chi phí tiền điện là rất cao, chiếm từ 20 – 25% tổng số thu tiền phòng. Đặc thù của ngành kinh doanh khách sạn là sử dụng điện vào giờ cao điểm là chủ yếu mà giá thời gian này lại lên tới 2387đ/1kwh khiến cho tỉ lệ giá điện trong cơ cấu giá phòng càng tăng. Ông còn cho biết thêm, vấn đề giá điện vẫn chưa có một mặt bằng bình đẳng cho các doanh nghiệp. Ở những khách sạn phải lắp đồng hồ 3 chế độ, mặc dù giờ cao điểm tiết kiệm điện hết mức, tiền điện bình quân cho cả ngày vẫn tăng khoảng từ 10 – 15% so với các khách sạn không phải lắp đồng hồ 3 giá.
Trong cuộc hội thảo về tăng cường hợp tác quốc tế nâng cao hiệu quả kinh doanh du lịch vừa diễn ra ở Hà Nội, phó tổng giám đốc khách sạn Sofitel Metropole, ủy viên ban chấp hành câu lạc bộ các doanh nghiệp du lịch Hà Nội cũng đã bộc lộ những trăn trở rất bức xúc xung quanh vấn đề giá điện ở các khách sạn. Ông cho biết, chi phí tiền điện trong giá phòng của các khách sạn liên doanh tuy có thấp hơn so với các khách sạn quốc doanh song cũng chiếm tới 14 – 15%. Nếu một ngày tiền phòng bán được 100 usd thì điện phải trả là 15 usd. Đây là một giá rất cao so với cơ cấu giá điện trong giá phòng của các nước trong khu vực. Vì sao giá bán điện cho kinh doanh du lịch hiện bị tính với mức cao như vậy?
Món ngon: cua nướng gói giấy bạc
Vật liệu: chọn mua 3 đến 4 con cua thịt từ 300gr – 400gr cho 3 – 4 người ăn. Rửa sạch cua, bóc yếm, đập dập mai cua, càng cua rồi tẩm bột ngọt, rượu trắng, muối. Thời gian tẩm 15 -20 phút.
Cần có 1 cốc trắng, 3 lát riềng tỏi, hạt tiêu. Chú ý cho gia vị vào cua rắc đều, không mặn hoặc nhạt quá. Sau đó gói kín cua vào trong giấy bạc, rồi cho vào vỉ, nướng trên than hoa.
Yêu cầu: quạt nhỏ lửa cho cua chín từ từ. 15 phút sau cho cua dậy mùi thơm của riềng, rượu, muối, tiêu thì bỏ ra dĩa.
Muốn cho đẹp, hấp dẫn món ăn nên bầy lên đĩa mấy lá rau diếp màu tím, rồi hãy đặt con cua vàng lên rau.
Đĩa cua nướng không chỉ thơm, ngon, mà còn tạo cảm giác cho khách rất thích thú khi thưởng thức món cua nướng.
Cùng mua sắm: đồ mỹ nghệ sơn mài lưu niệm
Mỹ nghệ sơn mài nổi tiếng ở làng Hạ Thái (Hà Tây), nơi có nhiều mặt hàng xuất khẩu sang châu u, châu Á. Khách du lịch tại Hà Nội có thể tìm mua hàng lưu niệm bằng đồ sơn mài, nhẹ không cồng kềnh ở phố Hàng Trống, Hàng Bông, Hàng Gai, phố Nhà Thờ…
Mỹ nghệ sơn mài có nhiều mặt hàng đẹp như album sơn mài khố nhỏ, khổ lớn từ 25.000đ- 50.000đ/ quyển, hộp đựng đường 2 usd/ hộp, hộp để giấy ăn 1 usd, lọ hoa từ 3 usd – 8 usd/ lọ, các loại đĩa sơn mài, đĩa tranh gà màu trắng đen, xanh đen, đỏ đen giá 50.000đ/ c, có loại lớn làm kỹ giá 15 usd/c. Các loại nón làm bằng tre ghép, để mộc, hoặc phủ sơn giá 10 usd/c – 12 usd/c.
Các loại bát có chữ phúc, lộc, thọ màu đỏ, đen, trắng, vàng, xanh lá cây giá 1,5 usd/c. Các loại đĩa, mâm sơn mài có đĩa có thể để hoa quả như dứa, xoài, cam, quýt, lê có đĩa để trưng bầy trên bàn làm việc, giá 3usd -7usd/c, bạn có thể mua qua cửa hàng hoặc email:dieptoan 99@yahoo.com.
Hồng Hà- Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 33- Năm 2000

Đào tạo phát triển bền vững

Phải làm phong phú thông tin hơn nữa cho du khách, với chương trình “Đào tạo phát triển bền vững “ đã trang bị cho sinh viên những kiến thức kỹ năng và thái độ làm việc nhằm tạo ra các sản phẩm vừa có chất lượng cao, vừa mang tính bền vững trong lâu dài.
Đại sứ quán Canada quả có nhiều “duyên nợ” với công nghệ du lịch Việt Nam nói chung và công tác đào tạo ở khoa Du lịch – Viện Đại học Mở đối tác hợp tác nói riêng. Nhân buổi lễ trao giải trao chứng chỉ “đào tạo du lịch bền vững” cho các sinh viên du lịch Đại học Mở, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với bà Cécil Latour – đại sứ Canada tại Hà Nội.
Phóng viên: Thưa bà, bà có thể nói đôi chút về hoạt động của quỹ Canada và những tác dụng mà chương trình đào tạo đem lại?
Đại sứ: Quỹ Canada trực thuộc Đại sứ quán Canada tại Hà Nội. Sự tài trợ của quỹ làm cho chương trình hoạt động có hiệu quả hơn. Mục đích của quỹ là giúp những người khởi xướng đã được sự ủng hộ của các tổ chức Việt Nam và hợp tác với các tổ chức phi chính phủ ở Canada, cụ thể là tổ chức WUSC (Tổ chức hỗ trợ Đại học quốc tế Canada(). Các chương trình cỡ nhỏ, không quá 2 – 3 năm sẽ được tài trợ, miễn là có một tổ chức ở địa phương cùng tham gia vào chương trình Quỹ này đã cung cấp đầy đủ cho chương trình các vật dụng cần thiết cho mỗi học viên bao gồm đồng phục, cặp đựng, các sách vở tài liệu… Ngoài ra, quỹ còn tổ chức các chuyến đi đi dã ngoại đến các điểm du lịch tự nhiên và nhân văn đặc trưng nhằm bồi dưỡng thêm các kiến thức về bảo vệ môi trường và phát triển du lịch bền vững cho các thành viên. Các thành viên của chương trình sẽ được trang bị các kiến thức về những thử thách của ngành du lịch Việt Nam cũng như các kỹ năng và kinh nghiệm cụ thể để trở thành những tác nhân tích cực trong sự phát triển bền vững của ngành du lịch. Hiện nay do họ đang được học cách tổ chức các sản phẩm tour có lợi cho môi trường, văn hóa, kinh tế mang tính khả thi nhưng vẫn đảm bảo chất lượng cao, đáp ứng được nhu cầu của du lịch khách.
Phóng viên: Là người hiểu biết sâu sắc về du lịch, bà có nhận định gì về nhu cầu của khách du lịch quốc tế?
Đại sứ: Chúng ta đã biết rằng, khách du lịch quốc tế đều rất tò mò, thích sự mạo hiểm, quan tâm tìm hiểu những nền văn hóa khác với họ… và cũng càn tới một vài sự tiện nghi. Tôi nói rằng họ quan tâm tới một vài sự tiện nghi chứ không phải chỉ là sự tiện nghi. Bởi vì nếu họ quan tâm tới sự tiện nghi, họ có thể tới Paris và ở trong các khách sạn 5 sao mà họ bỏ sang một bên các loại hình du lịch mạo hiểm, du lịch khám phá, tìm hiểu… Những du khách này cũng là những người có học vấn nữa; nếu không thì họ không thể đi du lịch từ một khoảng cách xa xôi. Nếu họ có một nghề nghiệp tốt thì thường là bởi họ được đào tạo tốt. Cho nên họ muốn cái gì đó cho tâm trí họ. Và tăng dần lên… họ muốn một cái gì đó động chạm đến tâm khảm của họ.
Phóng viên: Đáp ứng nhu cầu du khách làm cho họ thõa mãn và cảm nhận được nhiều giá trị hơn là đồng tiền bỏ ra… là sự thành công của tour du lịch?
Đại sứ: Đúng vậy đúng như vậy. Nhưng khi tham gia một vài tour, tôi thấy rằng các thông tin mà hướng dẫn viên cung cấp về điểm du lịch đều rất đơn điệu, chỉ có thể nghe một lần mà không có sức hấp dẫn khách du lịch quay trở lại. Thật ra chẳng có nhiều thứ để xem, nghe, thưởng thức chỉ có một Việt Nam chỉ có một Hội An. Tôi đã đi du lịch ở nước Anh. Hướng dẫn viên người Anh thật tuyệt vời. Các bạn biết tại sao không? Khi họ hướng dẫn các bạn theo một tour, thậm chí chỉ tới một ngôi làng nhỏ rất bình thường, họ có biết bao câu hỏi để đề ra. Họ cung cấp cho các bạn đủ loại thông tin mà chúng làm cho câu chuyện trở nên rất thú vị. Vì vậy, tôi nghĩ rằng, các hướng dẫn viên Việt Nam cũng phải cung cấp nhiều thông tin khác nhau trong việc hướng dẫn của mình. Tôi cũng đề xuất rằng, các bạn cũng có thể trưng ra những điểm ngắm nhìn bình thường chứ không cứ là cảnh ngoại mục.
Phóng viên: Bà có thể cho một vài lời khuyên đối với du lịch Việt Nam nói chung và đội ngũ sinh viên du lịch – những người đang và sẽ là lực lượng kế tiếp tiếp cận nói riêng không?
Đại sứ: Tôi nghĩ rằng tất cả các nhà lập kế hoạch phải ý thức sâu sắc tới phát triển du lịch bền vững. Đó chính là du lịch bền vững mà các bạn đang theo học. Tại một nơi tôi yêu mến như là Hội An, tôi nghĩ các bạn đang lạm dụng nó quá mức. Do đó, chỉ nên có một lượng khách mà điểm đó có thể tiếp nhận, nếu không thì nó có thể trở nên thương mại hóa. Tôi cũng nghĩ rằng người địa phương phải được tham gia hơn nữa vào hoạt động du lịch. Nếu bạn đi tới một nơi như Sapa chẳng hạn, tại sao không đưa mọi người vào trọ trong một bàn nhỏ để ngắm nhìn, có thể là dân địa phương đang nấu cái gì cgo bữa tối của họ? Họ nấu như thế nào họ chuẩn bị chúng ra sao không nhất thiết phải cho khách trọ trong một khách sạn sang trọng, cho khách thăm những những cảnh vật ngoạn mục . Điều này muốn làm được tốt thì đòi hỏi rất nhiều vào người hướng dẫn viên: trí thông minh, sự hiểu biết sâu sắc và nghệ thuật nắm bắt tâm lý du khách… Nếu điểm du lịch chỉ là điểm đẹp tự nhiên hay nhân văn thì vai trò người hướng dẫn viên giống như một quyển sách (Guide book) biết nói. Vì vậy tôi cũng khuyên rằng các bạn hướng dẫn viên phải làm phong phú thông tin hơn nữa cho du khách để du khách cảm thấy đây là chuyến du lịch đích thực, không phải là một trang sách.
Phóng viên: Xin cảm ơn bà.
Đỗ Doãn Đạt – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Dòng chảy có liên tục với thời gian

Nói như các nhà phê bình, lý luận, từ những năm 30, dòng chảy của văn học Việt Nam bắt đầu chuyển sang một hướng mới. Đó là văn học của cuộc sống, bám sát cuộc sống, hay định nghĩa xác đáng hơn là “văn học hiện thực phê phán”. Cũng trong thời gian này, tiểu thuyết bắt đầu khẳng định tính chủ công phản ánh hiện thực cuộc sống của nó. Gắn cùng đó là các tên tuổi mà đến tận sau này, người ta vẫn phải luôn nhớ. Là Vũ Trọng Phụng, Nam Cao, Nguyên Hồng, Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất Tố… với những tác phẩm không những soi rọi “chân tơ kẽ tóc” của hiện thực cuộc sống, mà còn thể hiện được cái “tôi”, cái bản lĩnh, cái phong cách sáng tác của tác giả. Gần hôm nay hơn nữa, thời kỳ chống Pháp, vẫn còn nồng cốt là các nhà văn ấy, thêm một số nhà văn trưởng thành trong kháng chiến, đã cho ra đời biết bao tác phẩm có giá trị, ghi lại chân thực hình ảnh cuộc sống chiến đấu của quân, dân nước Việt. Tiếp đó, thời chống Mỹ, một thời kỳ “vàng son” của nền văn học cách mạng, tiểu thuyết cũng góp mặt và lại đóng vai trò “chủ công”.
Tạm chia tiến trình văn học “nội địa” thành 3 thời kỳ như vậy, cũng chỉ để thể hiện một điều: dòng chảy văn học, dòng chảy tiểu thuyết, vẫn liên tục với thời gian.
Vậy mà, đến hôm nay, dòng chảy ấy ra sao?
Tại cuộc thi tiểu thuyết mới đây nhất do Hội Nhà văn – cơ quan “lãnh đạo” cao nhất của giới văn chương, tổ chức, có 3 Giải chính thức và 11 tặng thưởng. Sẽ chẳng có nhiều điều đáng nói nếu như không nhìn một lượt về đề tài (chưa nói về chất lượng), 3 tác phẩm được giải chính thức, viết về 3 thời điểm, tuy nhiên các tác phẩm lại chưa chú trọng nhiều vào việc phản ánh hiện thực mà ta đang sống. “Hồ Quý Ly” – Nguyễn Xuân Khánh thì đúng là lịch sử xa xôi rồi! “Lạc rừng” – Trung Trung Đỉnh lại vẫn là lịch sử, là cuộc sống và chiến đấu của đồng bào các dân tộc Tây Nguyên với Mỹ – ngụy. Còn “Đời thường” – cố nhà văn Phùng Khắc Bắc, khi đọc, độc giả cũng thấy chút hơi hướng của hiện tại trong đó. Thế nhưng, vẫn chỉ từ lăng kính mang nhiều hoài niệm của một người lính năm xưa lúc trở lại với đời thường.
Bỏ qua thời kỳ xốc nổi, hoang mang, dao động, của thuở ban đầu, các tiểu thuyết dự thi đã miểu tả con người và cuộc sống như nó vốn có. “Cuộc sống ở đây được trình bày không phải bằng sự áp đặt những thiên biến chủ quan, hoặc ca tụng một chiều, hoặc nghiệt ngã, mà là dưới lăng kính xét đoán thẩm mỹ của nhà văn, với chuẩn mực cái đẹp vừa giàu chất lý tưởng, vừa mang hơi thở đời sống hiện thực” (nhà văn Ma Văn Kháng).
Điểm lại các tác phẩm dự thi, chiếm phần lớn vẫn là tiểu thuyết lấy đề tài từ 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Bên cạnh đó, tiểu thuyết lịch sử cũng có số lượng tham gia khá đông. Trong khi đó, cuộc sống đương đại vốn bộn bề những đổi thay, xáo trộn, vẫn chưa được quan tâm khai thác kịp thời và đúng mức. Ngoảnh nhìn chặng đường đã qua, cũng chỉ gần đây thôi, những năm 80, đầu thập kỷ 90, nhiều tiểu thuyết đã gây được tiếng vang, ghi dấu ấn một thời kỳ phát triển của thể loại này. Thế nhưng, độ chục năm trở lại đây, trong thời kỳ đổi mới với hàng loạt vấn đề về xã hội, con người… những tưởng đó phải là chất liệu quý, là miền đất mới lạ cho các nhà văn “vỡ hoang”, cày cuốc, thì thực tế gần như ngược lại. Lớp tiểu thuyết tham dự cuộc thi lần này đa phần mới chỉ thông thuộc cuộc sống hôm qua. Còn rất vắng bóng tiểu thuyết về cuộc sống đương đại. Vậy mà, không chỉ nền văn học, cả độc giả cũng đang mong đợi những tiểu thuyết lấy đề tài từ cuộc sống hôm nay. Chúng ta còn thiếu những tác phẩm có tính chất cắm mốc cho một giai đoạn lịch sử, một thời kỳ văn học.
Dường như, tiểu thuyết đang gặp phải một dòng chảy “gập ghềnh”. Ở xã hội hiện tại, khi mà các giá trị về vật chất đang chiếm ưu thế, khi mà các giá trị về tinh thần đang bị đảo lộn, thì rõ ràng, những đề tài hay ẩn chứa trong cuộc sống không phải là của hiếm. Vậy lẽ gì mà tiểu thuyết lại không “bám” vào đó? Văn học đương đại không thể thiếu một nền tảng tiểu thuyết, nhất là tiểu thuyết hay. Càng không thể thiếu tiểu thuyết lấy đề tài từ cuộc sống hôm nay. Thế mà, thứ tiểu thuyết này lại đang rất vắng bóng. Vì sao? Vì các tác giả còn đang mải mê với thể loại truyện ngắn? Còn rụt rè, thiếu tự tin? Hay còn e ngại về một sự cách tân không được đón nhận, do sự thiếu cởi mở, không thỏa đáng được người đọc, sự giám định???
Việt Nam – cộng hòa liên bang Đức
Tham gia Đoàn đại biểu cấp cao Chính phủ nước ta thăm và làm việc tại Cộng hòa Liên bang Đức, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Võ Thị Thắng đã cùng Đại diện Bộ Kinh tế và Công nghệ Cộng hòa Liên bang Đức ký Tuyên bố chung về hợp tác du lịch giữa hai nước. Tuyên bố chung khẳng định hai bên cùng mong muốn thúc đẩy và phát triển hợp tác du lịch trên cơ sở cùng có lợi, phù hợp với luật pháp hiện hành của mỗi nước và công ước quốc tế; Tạo điều kiện cho công dân vào du lịch hai nước; khuyến khích các doanh nghiệp du lịch liên kết hợp tác với nhau trong kinh doanh; tích cực tuyên truyền quảng bá chung cho du lịch; tạo thuận lợi cho các nhà đầu tư vào ngành du lịch; trao đổi kinh nghiệm, hỗ trợ đào tạo nguồn nhân lực du lịch…
Huy Quân – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 44(209)2001

Tất cả các dòng sông đều chảy

Ông huấn luyện viên giàu cá tính Dido đã mạnh tay cho thủ môn số 1 Vũ Dũng nghỉ ở nhà sao một loạt những vi phạm kỷ luật, mà chủ yếu đính tới bạn gái của anh. Dù rất cần anh nhưng kỷ luật là trên hết. Thời Dido là thời của kỷ luật. Và dù có thiếu Anh Cường, Văn Quyết và nay là Vũ Dũng thì đội hình đi tập huấn ở Pháp và tham dự SEA Games vẫn được ấn định. Một tài năng đơn lẻ không thể thay thế một tập thể mạnh. Một dòng sông không thể không chảy nếu như có một con suối nào đó từ chối đổ vào sông mẹ.
Một tin thời sự nữa là đọi tuyển đua xe đạp đường trường nam đang lúng túng trong việc gút danh sách. Mới Trương Quốc Thắng và Mai Công Hiếu là chắc chân, 4 suất còn lại đang phải tính. Bởi lẽ, trong môn đua này ngoài tài năng cá nhân, VĐV muốn đạt huy chương còn cần đến sự hi sinh thành tích và danh tiếng của đồng đội. Ai dám xả thân vì thành tích chung của Quốc gia sẽ được chọn. Song, nhất thời trong lúc này chưa thấy ngưới đó xuất hiện. Bài học ở cự ly 800m tại SEA Games 20 còn đó. Trần Văn Sĩ đã tạo điều kiện cho Phan Văn Hóa, hay đúng hơn là tạo điều kiện cho điền kinh Việt Nam giành huy chương Vàng. Đổi lại, anh hầu như không được gì. Sự xả thân cần được biết đến và đền đáp cụ thể thì mọi ngườ imới tự nguyện hi sinh. Thì ra, dòng sông vẫn chảy nhưng trong lòng nó vẫ ẩn chứa biết bao điều.
Kỳ SEA Games này, đoàn Việt Nam sẽ tham gia với số lượng kỷ lục: 615 thành viên, ngoài ra còn có khoảng 60 phóng viên và 50 người sang nhận quyền đăng cai. Trong số này có 412 VĐV của 33 đội dự tranh huy chương ở 24 trong 32 môn thi chính thức, 89 HLV, 27 chuyên gia, 27 trọng tài, 15 bác sĩ… Năm nay đoàn thể thao Việt Nam sẽ quyết tâm dành được nhiều huy chương hơn, cải thiện thứ hạng để chuẩn bị cho bước đột khởi trong kỳ SEA Games tới được tổ chức trên sân nhà. Dòng sông thể thao đang cuồn cuộn chảy. Trên những nẻo đường nó vượt qua có biết bao ghềnh thác, song nó vẫn chảy đến đích cuối cùng. Sông sẽ ra đươc biển lớn.
“Siêu” toan tính của Lã Bất Vi rồi ra sao?
Bộ phim truyền hình nhiều tập Lã Bất Vi do VTV3 khởi chiếu đã lập tức thu hút sự chú ý của khán giả ngay từ tập đầu bởi những vấn đề đặt ra, những tình tiết hấp dẫn thông qua các vai diễn đầy ấn tượng của các diễn viên Trung Quốc. Chúng tôi xin mạn phép cung cấp thêm một số tư liệu lịch sử để giúp bạn đọc tham khảo khi xem phim.
Là một nhà buôn với “siêu” toan tính, Lã Bất Vi nhìn thấy trước Thái tử nước Tần là Dị Nhân sẽ lên ngôi vua nên đã lợi dụng sự si mê của Dị Nhân với ái thiếp của mình là Triệu Cơ để gả nàng cho ông ta sau khi biết Triệu Cơ có thai với mình. m mưu này nhằm hai mối lợi: Dị Nhân sẽ vì mang ơn mà trọng dụng Lã Bất Vi khi lên ngôi, đồng thời, đứa trẻ của Lã (nếu con trai) sẽ đương nhiên trở thành Thái tử của Tần sau này.
Quả nhiên, của “hồi môn” mà nàng Triệu Cơ mang theo khi về Tần được sinh ra năm 259 trước công nguyên đúng là trai. Đứa bé được đặt tên là Tần Doanh Chính. “Nhân bảo như thần bảo”, dự đoán của Lã Bất Vi thành hiện thực: khi lên ngôi, Dị Nhân- tức Tần Tương Vương – đã lập Doanh Chính làm thái tử, còn họ Lã được phong làm tướng quốc. Năm Doanh Chính 13 tuổi, Tần Tương Vương chết, Doanh Chính trở thành Tần Vương. Năm 22 tuổi, Tần Vương tự chấp chính. Năm 221 trước công nguyên, sau khi thống nhất Trung Quốc thành một quốc gia hùng mạnh, Doanh Chính tự xưng là Thủy Hoàng đế (thủy là đầu tiên), trở thành Hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, sử sách thường gọi là Tần Thủy Hoàng.
Tuy nhiên, có những điều mà Lã Bất Vi không lường trước được. Đó là sự độc ác của Tần Thủy Hoàng. Không chỉ là bạo chúa đối với thần dân, Tần Thủy Hoàng còn đối xử tàn tệ đối với cả mẹ lẫn cha đẻ là Lã Bất Vi. Lúc đầu Tần Vương cũng tiếp tục trọng dụng Lã Bất Vi nhưng sau đó đã phế bỏ để dùng Lý Tư. Với mẹ là Trang Tương Hậu, khi phát hiện việc bà gian dâm với Lao Ái sinh ra hai người con riêng, Tần Thủy Hoàng đã sai bắt nhốt hai đứa em đó vào túi rồi quật chết, rồi buộc mẹ phải ở trong một ly cung rất nhỏ trong cảnh giam lỏng và không chịu đến thăm mẹ, 27 viên quan đã cả gan gián Tần Thủy Hoàng về việc cư xử với mẹ, đã bị Tần cho đánh chết phơi thây. Chỉ đến khi một vị khách nước ngoài là Mao Tiêu- người can gián thứ 28- dùng lý lẽ phân tích, Tần Thủy Hoàng mới nghe và chịu gặp lại mẹ.
Khi biết người dâng Lao Ái giả làm hoạn quan cho chính mẹ là Lã Bất Vi cha thật của mình, Tần Thủy Hoàng vô cùng tức giận. Ông ta cho xé xác Lao Ái rồi tru di tam tộc. Tuy không giết Lã Bất Vi nhưng Thủy Hoàng bắt Lã phải đến tận đất Phong ở Hà Nam rồi lại buộc chuyển đến Thục Quân trong vị trí của một kẻ còn thấp hơn một viên huyện lệnh. Quá uất ức, cuối cùng Lã Bất Vi đã pha thuốc độc vào rượu để uống.
Dù không nhưng cuối cùng, cái kết thúc đau đớn, ê chề cũng phải đến như một sự thật tất yếu với Lã Bất Vi – một kẻ đầu mưu mô, toan tính, bất chấp cả tình cảm ruột thịt chỉ vì tham vọng khôn cùng.
Thanh Hằng – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Lộn xộn dịch vụ giữ xe

Hiện nay, trên địa bàn Hà Nội có rất nhiều điểm trông giữ xe đạp, xe máy. Nhưng vấn đề nổi cộm khiến người dân quan tâm là tình trạng trông giữ xe không có phép, thu tiền trái quy định… đang diễn ra phổ biến.
Từ chuyện thu tiền cao hơn quy định
Theo qui định của ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội từ năm 2001, giá vé trông giữ xe đạp trên địa bàn là 500 đồng, xe máy là 1.000 đồng. Thế nhưng, bất chấp những văn bản mang tính pháp qui, trên địa bàn Hà Nội, đã và đang có rất nhiều điểm giữ xe cố tình làm trái quy định này và tiếc rằng, chưa “được” ngành hữu quan nào nhắc nhở cả.
Tại Bệnh viện K, Bệnh viện mắt trung ương, Trung tâm phẫu thuật tạo hình & mắt Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam –Cu Ba, chợ ngã Tư Sơ, chợ Mơ, chợ Hôm… giá trông giữ xe đạp, xe máy đều thu từ 1500-2000 đồng/lượt. Mặc dù Nhà nước đã quy định, các điểm trông xe phải thực hiện thu vé bằng vé do ngành tài chính phát hành, nhưng nhiều nơi chỉ sử dụng một tờ giấy nhỏ, đóng một tờ giấy nhỏ, đóng một chữ ký, thế là thành một cái vé giữ xe- quản lý “sinh mệnh” của một tài sản giá trị có khi tới vài chục triệu đồng. Một số điểm trông giữ xe nếu có sử dụng vé đúng quy định thì lại “biến tấu” bằng việc ghi số thứ tự, ép plastic để quay vòng vé, tránh sự quản lý của cơ quan tài chính. Bên cạnh đó, nhiều điểm trông giữ xe không được phép vẫn cứ ngang nhiên hoạt động nhưng cũng không thấy địa phương sở tại có ý kiến gì. Thu nhập của các điểm trông giữ xe đạp, xe máy rất lớn, nhưng Nhà nước lại thất thu một khoản tiền thuế không nhỏ. Liệu rằng, ngành thuế có biết được điều này không?
Bãi giữ xe tại Viện Mắt trung ương là một đoạn vỉa hè đường Bà Triệu. Xe được dựng chật kín vốn chỉ có lối nhỏ cho người gửi lách qua. Trên vé xe có dấu tròn của Liên đoàn lao động quận Hai Bà Trưng. Khi lấy xe, tôi đưa 1000 đồng thì chị nhân viên trông xe lạnh tanh: “1.500 đồng. Đưa đây rồi đi nhanh lên để lấy chỗ cho người khác vào”. Tại bệnh viện Bạch Mai, một người nhà bệnh nhân cho biết: “Ngày nào tôi cũng ra vào bệnh viện ba bốn lần. Mấy hôm đầu lạ mặt nên bị thu 1.500 đồng, về sau chỉ phải trả 1.000 đồng”. Thì ra, việc thu tiền còn phụ thuộc vào cả vào mặt!
Thế mà, nếu xảy ra mất xe, thiệt thòi luôn thuộc về phía người gửi. Điển hình là vụ cô giáo đã bị mất xe khi gửi xe tại điểm giữ xe do Đội quản lý xây dựng thuộc quận Hoàn Kiếm tự ý lập ra. Vụ việc xảy đã cả năm mà người bị hại vẫn không được đền bù. Rõ ràng, độ an toàn tại các bãi giữ xe không hề cao nhưng lẽ nào, không có ai bảo vệ quyền lợi cho người dân?
Đến chuyện bảo vệ cơ quan cũng thu tiền
Mặc dù, một số cơ quan vẫn tổ chức trông xe không lấy tiền cho khách đến công tác như Thành ủy, ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, Bộ Văn Hóa – Thông tin, Ngân hàng nông nghiệp và phát triển nông thôn… biểu hiện thái độ trân trọng khách khi đến làm việc thì ở nhiều cơ quan nhà nước, việc bảo vệ thu tiền gửi xe của khách đến công tác không là chuyện hiếm. Họ coi việc khách đến làm việc phải trả tiền trông xe là việc đương nhiên. Nguyễn Việt Lợi – nhân viên một sở nọ than thở: “Các cơ quan nhà nước đã trả lương cho bảo vệ để làm nhiệm vụ trong cơ quan, thế mà khách đến làm việc gửi xe vẫn bị thu tiền. Vô lí như vậy bực lắm nhưng biết kêu ai?”. Ngay lần đến họp báo tại Tổng cục thống kế, chúng tôi cũng xù 1000 đồng ra cho bảo vệ. Nghề báo, một ngày đi nhiều nơi, e sẽ có tháng lương, lương không đủ tiền gửi xe mất! Khi người viết bài này đến ủy ban nhân dân quận Hoàn Kiếm để lấy tư liệu, cũng mất 1000 đồng tiền gửi xe. Định cự nự nhưng nhìn thấy bộ mặt “hình sự” của bác gửi xe mặc đồng phục xanh, tôi đành phải móc ví trả tiền. Chắc rằng, số tiền thu được sẽ tỉ lệ thuận với lượng khách đến làm việc mỗi ngày rất đông. Không hiểu, khoản đó được sử dụng vào việc gì? Lãnh đạo quận liệu có biết việc này không khi chính quận vừa ra một đề án tăng cường quản lí, sắp xếp các điểm trông giữ xe đạp, xe máy trên địa bàn?
Không còn là chuyện nhỏ
Chỉ riêng quận Hoàn Kiếm đã có 190 điểm trông giữ xe máy, xe đạp. Trong đợt kiểm tra vừa qua, đã phát hiện 66 điểm không có giấy phép, nhiều điểm trông giữ xe trái phép và thu tiền cao hơn giá quy định như khu vực phố Nguyễn Xí, phường Tràng Tiền, phố Phủ Doãn (Bệnh viện Việt Đức), phường Hàng Trống…Đặc biệt, không chỉ có tư nhân tổ chức trông giữ xe trái phép, sai phép mà nhiều cơ quan Nhà nước cũng tổ chức trông giữ xe trái phép. Khi bị phát hiện, họ sẵn sàng nộp phạt rồi sau đó lại đâu vào đấy. Đấy mới chỉ là một quận, còn biết bao nơi khác ở Hà Nội chưa hề kiểm tra thì sự lộn xộn sẽ còn ở mức nào, có lẽ chỉ những người vi phạm và các “nạn nhân” của họ là hiểu rõ!
Giải quyết vấn đề này không đơn giản. Việc quy hoạch các điểm giao thông tĩnh dành cho ô tô, chưa thấy có nơi nào được quy hoạch để trông gữi xe máy, xe đạp. Người dân đang bị bắt chẹt tại các điểm trông giữ xe, xin đừng coi đây là chuyện nhỏ.
Phạm Hồng Thu -Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Không dễ hài hòa giữa gia đình – xã hội

Vươn lên từ một Công ty thua lỗ kéo dài, bí quyết nào giúp chị thành công?
Chị Lê Thị Nhân: Tháng 9 năm 1999, trước nguy cơ giải thể đơn vị, công việc cấp bách của chúng tôi là mạnh dạn thay đổi phương thức kinh doanh, biện pháp quản lý, thực hiện nhiều chính sách cải cách nhân sự, tiền lương… Bằng sự quyết tâm và lòng đam mê nghề nghiệp, chúng tôi đã vượt qua khó khăn, từng bước ổn định và phát triển. Hai năm qua doanh thu của Công ty đều tăng, cơ bản khắc phục thua lỗ kéo dài, đời sống cán bộ, nhân viên đi vào ổn định. Thu nhập bình quân năm 1999 là 284.000đ/người/tháng, đến 9 tháng năm 2001 đã đạt 615.000 đồng/người/tháng.
Hiện Công ty đang triển khai các dự án đã và đang được phê duyệt: xây dựng khách sạn hơn 60 phòng, với số vốn đầu tư 12,7 tỷ đồng; dự án du lịch Kim Long nhằm tạo sản phẩm du lịch mới với các dịch vụ văn hóa – ẩm thực – lưu trú mang đặc trưng truyền thống dân tộc và địa phương.
Chúng tôi thường gặp chị trong nhiều cuộc hội thảo, hội nghị về du lịch. Có phải đó là một phần trong phong cách làm việc của chị?
Chị Lê Thị Nhân: Du lịch là ngành kinh doanh dịch vụ, mà phụ nữ lại thuận lợi hơn trong quan hệ giao tiếp. Tuy nhiên, ở cương vị nào phụ nữ vẫn là phụ nữ. Với thiên chức làm vợ, làm mẹ, giải quyết được mối quan hệ hài hòa giữa gia đình – xã hội là một việc không dễ dàng. Song sẽ rát có ý nghĩa nếu vượt qua.
Chị Marie Clair
Chào Marie, chị vừa đi Sapa về?
Vâng, nhưng không phải tôi đi tham quan danh lam thắng cảnh Sapa mà là đi leo núi Phăngxipăng.
Cảm giác của chị như thế nào khi được leo lên “Nóc nhà Đông Dương”?
Chinh phục luôn là niềm đam mê của tôi. Ngọn núi Phăngxipăng cũng khá cao – 3143 mét.
Chắc chị hài lòng lắm khi có nhận xét như vậy?
Đi theo tour mình thích và đạt những cái mình làm có thể gọi là hài lòng. Nhưng với tour này thích cũng nhiều mà sợ cũng có. Bạn có biết rằng, ngày 30/7 vừa qua tại Vực Tử Thần có cô gái người Anh là Jame Ransom đã bị chết vì trượt chân ngã xuống vực. Anh hướng dẫn viên đi cùng may mắn tóm được cành cây nên thoát chết nhưng cũng bị thương nặng không biết giờ ra sao. Giá như lúc đó có trạm cứu hộ ngay gần đó thì hay biết bao. Qua vụ này, tôi có suy nghĩ tại sao các bạn lại không bán bảo hiểm, bảo hộ cho những người leo núi.
Theo tôi biết, đối tác nước ngoài của các công ty lữ hành quốc tế ở Việt Nam đều có bán bảo hiểm cho khách ngay trước khi đưa khách sang Việt Nam.
Đúng vậy, nhưng đấy là khách đi tour trọn gói, còn khách “ba lô” như tôi chỉ nghĩ đến chuyện mua tour ở ngay Lào Cai. Có rất nhiều công ty ở Lào Cai tổ chức tour Lào Cao – Sapa, trong đó có một số công ty được phép tổ chức thám hiểm Phanxipăng nhưng lại không có đơn vị nào bán bảo hiểm cho chuyến đi. Cũng chẳng có nơi nào cho thuê túi ngủ, phương tiện cứu hộ, bảo hộ như thiết bị leo núi, dây leo núi chuyên dùng, phương tiện y tế, máy bộ đàm liên lạc khi cấp cứu. Tôi nghĩ rằng các cơ quan chức năng nên có kế hoạch bảo hiểm, bảo hộ cho du khách khi mở tuyến du lịch này và bắt buộc các đơn vị kinh doanh ở Sapa, Lào Cai phải có các dịch vụ bảo hộ.
Xin cảm ơn những đóng góp ý kiến xác thực của chị.
Tin văn hóa
Chào mừng Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, Bảo tàng Phụ nữ phối hợp cùng tạp chí Công nghiệp tổ chức chương trình thời trang “Trang phục phụ nữ Việt Nam qua các thời kì”. Chương trình được chia làm 4 giai đoạn: Thời kì khẩn hoang đến thế kỷ 19; Thời kì Pháp thuộc; Giai đoạn 1945-1975; Từ năm 1975 đến nay. Cũng nhân dịp này, từ ngày 19 đến 21/10/2001, tại Cung văn hóa lao động hữu nghị Việt Xô sẽ diễn ra chương trình hài kịch mang tên “Rồng rắn lên mây”. Chương trình có sự tham gia của các danh hài Bắc – Nam: Trần Tiến, Phạm Bằng, Quang Thắng, Chí Trung, Bảo Trung… và một số ca sĩ: Quang Linh, Trọng Tấn…
Theo báo cáo của các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long, đến nay, toàn bộ 18 di tích lịch sử văn hóa và 79 ấp văn hóa tại 3 huyện: Cái Bè, Cai Lậy, Tân Phước (tỉnh Tiền Giang) đã bị ngập trong lũ, ước thiệt hại 785 triệu đồng. Tỉnh An Giang, tổng thiệt hại về các công trình văn hóa là 195 triệu đồng, tỉnh Đồng Tháp thiệt hại 600 triệu đồng, Long An: 250 triệu đồng, Kiên Giang: 60 triệu đồng. Bộ Văn hóa – Thông tin đang xem xét hỗ trợ 3 tỉnh: Đồng Tháp, Tiền Giang, Long An, mỗi tỉnh 100 triệu đồng, 3 tỉnh: Kiên Giang, An Giang, Cần Thơ mỗi tỉnh 50 triệu đồng.
Ngày 25 tháng 10 năm 2001, tại Hà Nội, Hội Xuất bản Việt Nam sẽ tổ chức đại hội lần thứ nhất. Khoảng 300 hội viên đến từ các đơn vị xuất bản, phát hành sách báo, in… sẽ tham dự. Đại hội sẽ đề ra chương trình hoạt động của Hội Xuất bản Việt Nam bao gồm việc tổ chức trao đổi nghiệp vụ xuất bản, in, phát hành… xin phép thành lập tờ báo, hoặc tạp chí về ngành, hỗ trợ các cơ quan chức năng Nhà nước trong việc tư vấn, đánh giá, tuyển chọn những xuất bản phẩm có giá trị, những cơ sở in chất lượng cao, những cơ sở phát hành văn minh tiên tiến…
Trong các ngày 17 và 18 tháng 10, tại Nhà hát Lớn Hà Nội và Nam Ninh (Trung Quốc), Dàn nhạc giao hưởng của Vương quốc Anh kết hợp với dàn nhạc giao hưởng Quốc gia Việt Nam và đoàn nghệ sĩ múa của Trung Quốc sẽ tổ chức chương trình hòa nhạc, ca múa đặc biệt. Chỉ huy chương trình là giáo sư Colin Metter-người Anh.
Vân Thiêng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 42(207)2001

Du lịch Quảng Tây “tiềm năng và phát triển”

Trong 30 tỉnh, thành phố, khu tự trị của Trung Quốc, Quảng Tây có phong cảnh non nước kỳ diệu, bãi biển hấp dẫn, nếp sống dân tộc muôn màu muôn vẻ, phong cảnh biên giới Việt Trung thật nên thơ. Thiên nhiên đã ban tặng cho nơi này tài nguyên du lịch phong phú, độc đáo. Nhiệt độ trung bình 17-23 độ, quanh năm cây cối xanh tươi, Quảng Tây bốn mùa đều thích hợp tham quan du lịch, vui chơi giải trí. Quảng Tây có chung hơn 1.000km đường biên giới với Việt Nam, có nhiều cửa khẩu như Hữu Nghị Quan, cửa khẩu Đông Hưng… Đường không có sân bay quốc tế Nam Ninh, đường biển có Bắc Hải, cảng Phòng Thành, có tuyến tàu biển giữa Hạ Long và cảng Phòng Thành. Ngoài ra, các thành phố như Nam Ninh, Quế Lâm, Liễu Châu, Bắc Hải có hơn 100 tuyến bay tới các thành phố chủ yếu của Trung Quốc và hàng chục chuyến tàu hỏa hai chiều, có thể đáp ứng mọi nhu cầu đi lại của khách du lịch.
Trong cuộc hội thảo du lịch giữa hai tỉnh Quảng Tây và Lạng Sơn nhân Lễ hội biên giới lần thứ 4 được tổ chức tại Bằng Tường vừa qua, lãnh đạo tỉnh Quảng Tây đã khẳng định, du lịch là một thế mạnh của tỉnh. Những năm qua, du lịch Quảng Tây có tốc độ phát triển vào loại cao nhất Trung Quốc. Đồng thời, ngành du lịch Quảng Tây và Lạng Sơn đã có mối quan hệ mật thiết, cùng xây dựng, hợp tác và phát triển. Trong thời gian qua, hai tỉnh đã tổ chức những lễ hội văn hóa – du lịch biên giới, thu hút
Được đông đảo nhân dân tham dự, đồng thời mở ra cơ hội tiếp xúc giữa các nhà đầu tư, các doanh nghiệp du lịch cũng như cơ hội tốt để quảng bá, tuyên truyền du lịch hai tỉnh.
Khách du lịch đến Trung Quốc luôn chọn Quảng Tây như một điểm du lịch hấp dẫn với những chương trình du lịch vừa rẻ, vừa bổ ích. Quảng Tây đã tổ chức nhiều chương trình du lịch đặc sắc, trong đó có những sản phẩm du lịch thiết kế cho khách Việt Nam như tour Theo dấu chân Hồ Chí Minh vĩ đại, khảo sát các thành quả cải cách mở cửa, mua sắm tại các đô thị Quảng Tây, phong cảnh đô thị Quảng Tây… ở những tour này, du khách sẽ được đắm trong phong cảnh của Quảng Tây, thăm lại các dấu tích của Bác Hồ trong thời kỳ hoạt động cách mạng ở đây và cảm nhận được tình hữu nghị của nhân dân hai nước mà Hồ Chủ tịch cùng các nhà cách mạng Trung Quốc đã dày công xây dựng. Du khách còn được tham quan thành phố hoa lệ, vừa hiện đại vừa mang bản sắc Á Đông của thành phố Nam Ninh hay thưởng ngọn kỳ quan thiên nhiên nổi tiếng của Quế Lâm. Ở Liễu Châu, khách du lịch có thể cảm nhận sự tấp nập, hối hả của khu đô thị công nghiệp hiện đại…
Nền kinh tế của Việt Nam và Trung Quốc ngày càng phồn thịnh cùng chính sách mở cửa đã khiến lượng khách các tỉnh của Việt Nam đến Lạng Sơn và đi Trung Quốc tham quan du lịch ngày càng tăng. Đặc biệt, từ khi có quyết định 229 của Tổng cục Du lịch Việt Nam về việc đón khách du lịch Trung Quốc vào tham quan một số tỉnh thành của Việt Nam bằng thẻ du lịch thì Lạng Sơn và Quảng Tây có cơ hội để phát triển hơn nữa. Tháng 8 vừa qua, Việt Nam và Trung Quốc đã khai thông tuyến du lịch bằng đường sắt từ Bằng Tường đi Hạ Long qua Lạng Sơn. Đây là một cơ hội tốt để khách du lịch của hai nước có thể đi du lịch Việt Nam và Trung Quốc bằng nhiều con đường.
Tuy nhiên, để đáp ứng được nhu cầu của khách du lịch Trung Quốc, đặc biệt là khách du lịch Quảng Tây, Lạng Sơn cần đầu tư hơn nữa cơ sở hạ tầng để khách du lịch đến Lạng Sơn không chỉ đa phần sáng đi tối về như hiện nay.
Về vấn đề này, ông Lương Đăng Ninh – Giám đốc Sở Thương mại – Du lịch Lạng Sơn cho biết: “Trong thời gian tới, tỉnh Lạng Sơn sẽ nâng cấp một số khách sạn, nhà nghỉ, đồng thời nâng cao chất lượng phục vụ để thu hút hơn nữa khách du lịch. Sắp tới, Lạng Sơn sẽ xây dựng khu công viên nước, đưa vào hoạt động trong thời gian nhanh nhất để lưu giữ được khách du lịch ngoài những điểm du lịch hiện có như quần thể hang động Nhị Tam Thanh, thành nhà Mạc, Khu du lịch Mẫu Sơn…”.
Hội thảo áp dụng iso 9001 – 2000 cho ngành du lịch
Ngày 16/10/2001 tại Hà Nội, Chi hội PATA Việt Nam phối hợp cùng Tập đoàn chứng nhận quốc tế QMS khu vực châu Á – Thái Bình Dương đã tổ chức hội thảo “áp dụng hệ thống quản lý chất lượng theo tiêu chuẩn quốc tế ISO 9001 – 2000 cho ngành Du lịch Việt Nam”. Đây là hội thảo thứ hai sau hội thảo tại Thành phố Hồ Chí Minh dành cho các doanh nghiệp và cơ quan quản lý du lịch địa phương. Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Phạm Từ, Chủ tịch Chi hội PATA Việt Nam đã dự và khai mạc hội thảo.
Hội thảo đã nghe ông Hà Tuấn Anh, Đánh giá viên trưởng, Giám đốc QMS Asia Pacific trình bày những nội dung cơ bản việc thiết lập hệ thống quản lý chất lượng ISO tại doanh nghiệp du lịch và những lợi ích của việc áp dụng. Các đại biểu đã trao đổi nhiều thông tin xung quanh vấn đề đào tạo, xây dựng hệ thống, thẩm định và cấp chứng chỉ ISO đối với các doanh nghiệp du lịch.
Huy An – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 42(207)2001

Tháng năm về quê Bác – Phần 2

Một dự án khác thực hiện theo sự chỉ đạo của trung ương nhằm nâng cấp khu di tích , gồm các hạng mục, xây dựng và mở rộng đường xá, lắp đặt hệ thống thiết bị đảm bảo an toàn, chữa cháy, chống trộm…, dự án này có tổng kinh phí là 17 tỷ 25 triệu đồng. Vừa qua tỉnh đã đầu tư khu nhà nghỉ cho khách, trong đó có các loại hình phục vụ giải khát, đồ lưu niệm… Hoàn thành con đường mới rút ngắn khoảng cách nối khu di tích mộ bà Hoàng Thị Loan với khu di tích Kim Liên. Khảo sát để thăm dò xây dựng hệ thống cung cấp nước sạch cho khu mộ bà Hoàng Thị Loan. Tại khu vực trưng bày hiện vật trong nhà lưu niệm, Ban quản lý vừa bổ sung chiếc ô tô từng chở Bác lần đầu tiên về thăm quê…
Người Nam Đàn luôn tự hào là quê hương của những danh nhân nổi tiếng. Đến Nam Đàn du khách có dịp tham quan khu lưu niệm Phan Bội Châu, thăm quần thể di tích núi Đụn, nới có những truyền thuyết về Hắc Mai Đế, năm 2000, nhân dân Nam Đàn và các đoàn thể ban ngành trong tỉnh đã chung sức tôn tạo ngôi mộ Thân mẫu vua Mai trên ngọn núi Dẻ thuộc thôn Ngọc Trừng, xã Nam Thái, tôn tạo lại đền thề Hắc Mai Đế tại thị trấn Nam Đàn. Các công trình di tích đều nằm trong những điểm danh thắng tuyệt đẹp của địa phương, phần lớn liên quan đến núi Đụn hùng vĩ và dòng sông Lam thơ mộng… xét về giá trị lịch sử, văn hoá, khu du lịch núi Đụn xứng tầm là khu du lịch quan trọng nối với vùng trung tâm là khu du lịch quan trọng nối liền với trung tâm là khu di tích Kim Liên, tạo thành tuyến du lịch trọng điểm của Nghệ An, hội tụ cả hai loại hình du lịch văn hóa, lịch sử, tâm linh, sinh thái.
Đưa Nghị quyết Đại Hội Đảng lần thứ IX vào cuộc sống.
Văn Sơn – Lời mời hấp dẫn cho các nhà đầu tư.
Từ Hà Nội, qua thị xã Hà Đồng, tới Xuân Mai đi tiếp 8 km tới Hồ Văn Sơn thuộc xã Hoàng Văn Thụ, huyện Chương Mỹ tỉnh Hà Tây, thời gian chừng 1 tiếng, đường nhựa rất dễ đi. Điều đặc biệt, xa lộ Bắc – Nam đã được hoạch cách hồ Văn Sơn chừng 15 mét, nghĩa là chỉ cần 1 phút, du khách rời xe đã đứng ở ven hồ.
Văn Sơn ó diện tích chừng 40 ha, có đảo dất giữa hồ, một phần có núi đá voi bong thật là Sơn Thủy hữu tình. Đây là hồ cổ, có lý lịch hàng trăm năm, nằm giữa một vùng nông thôn yên tĩnh với những vườn cây ăn trái như na, mít, nhãn …những cánh đồng lúa xanh mát mắt, những làng nghề truyền thống v.v… Dê được chăn thả trên núi đá voi sẵn sàn phục vụ du khách món tiết canh và rượu pha huyết dê, hoặc món rượu ngâm ngọc dương rất cần cho phái mày râu…. Tất cả đều có sẵn sàng cho các nhà đầu tư xây dựng một khu du lịch hấp dẫn. Ông Lê Ngọc Doanh, bí thư huyện ủy Chương Mỹ nói: “Chúng tôi tạo môi trường thuận lợi nhất cho các nhà đầu tư, nếu ai co nhu cầu xin gọi theo số ĐT: 034.866008.
Những ngày Matxcova tại Hà Nội
Đây là chương trình được tổ chức tại Hà Nội từ ngày 18 đến ngày 25/5/2001, với nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật: Triển lãm Matxcova hôm qua, hôm nay và ngày mai, tuần phim Nga tại rạp Tháng Tám, giao lưu giữa hội viên Hội hữu nghị Việt – Nga của Trung ương và Hà Nội với các nghệ sỹ Matxcova, tạo đàm về hợp tác khoa học công nghệ, kinh tế và du lịch giữa Hà Nội nhằm củng cố và tăng cường mối quan hệ hữu nghị, đoàn kết và hợp tác lịch sử truyền thống giữa hai thủ đô, góp phần tích cực vào sự hiểu biết sâu sắc vào sự hiểu biết về tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước Việt Nam – Liên Bang Nga.
Bùi Hoả Tiễn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 20 (185) 2001