Đà Nẵng nâng cấp quốc lộ 14B

Ông Văn Hữu Chiến – Giám đốc Sở Giao thông – Công chính Đà Nẵng cho biết: Dự án nâng cấp Quốc lộ 14B đoạn từ ngã tư Hòa Cầm (Đà Nẵng) đến thị trấn Thạnh Mỹ (Quảng Nam) đã được Bộ Giao thông vận tải phê duyệt. Theo đó, đoạn đường này dài 55 km được thi công theo 2 giai đoạn. Giai đoạn 1 đường rộng 12m quy mô 2 làn xe, giai đoạn 2 đường rộng 24 mét, quy mô 4 làn xe. Tổng vốn đầu tư giai đoạn 1 là 516,1 tỷ đồng từ nguồn vốn đầu tư đường Hồ Chí Minh. Hiện dự án đang khẩn trương hoàn tất việc lập thiết kế và dự toán để đầu quý III/2001 sẽ khởi công nâng cấp, dự kiến sẽ hoàn thành và đưa vào sử dụng vào năm 2003. Quốc lộ 14B là tuyến đường ngắn nhất nối Đà Nẵng với các tỉnh Tây Nguyên; nối cảng Tiên Sa (Cửa ngõ ra biển Đông) với Lào, Campuchia và đông bắc Thái Lan qua cửa khẩu Nam Giang (Quảng Nam) đang được xây dựng. Đồng thời đây là đoạn đường ngang nối quốc lộ 1A với đường Hồ Chí Minh góp phần khắc phục hạn chế của quốc lộ 1A khi có lũ lụt nhằm tạo thế chủ động trong việc phòng chống thiên tai ở miền Trung.
Chú trọng đầu tư phát triển nguồn nhân lực
Chính thức hoạt động tại Việt Nam từ 29/9/1999, đến nay, Prudential Việt Nam đã xây dựng được một đội ngũ khoảng trên 450 nhân viên và 7000 đại lý được đào tạo chuyên nghiệp cả trong và ngoài nước. Ông Huỳnh Thanh Phong – Tổng giám đốc Prudential Việt Nam – nhấn mạnh: “Đầu tư cho nguồn nhân lực là nhân tố cơ bản cho sự phát triển vững mạnh và thể hiện cam kết hoạt động lâu dài của Prudential tại Việt Nam”.
Với phương châm này, Prudential Việt Nam rất chú trọng tuyển lựa những tài năng trẻ vào Công ty, đặc biệt là vào chuyên ngành tính phí bảo hiểm. Đây là một chuyên ngành đang dần trở nên quen thuộc với sinh viên Việt Nam cùng với đà phát triển mạnh mẽ của thị trường bảo hiểm nhân thọ. Trung bình phải mất khoảng hơn 7 năm để đào tạo một chuyên viên tính phí bảo hiểm. Ngành này rất có nhiều triển vọng trong tương lai bởi tất cả các công ty bảo hiểm, cơ sở quản lý lương hưu, cơ quan nhà nước quản lý ngành bảo hiểm và những công ty tư vấn về bảo hiểm đều có nhu cầu về chuyên viên tính phí bảo hiểm. Mới đây, anh Trần Quang Tú, nhân viên tính phí bảo hiểm của Công ty bảo hiểm nhân thọ Prudential Việt Nam đã thi đỗ 2 chứng chỉ chuyên ngành tính phí bảo hiểm của Học viện Tính phí bảo hiểm Anh Quốc. Anh Tú là người Việt Nam đầu tiên đạt được chứng chỉ của học viện này, tốt nghiệp đại học kinh tế năm 1999 với thành tích nổi bật về các môn toán tài chính, xác xuất thống kê, toán cao cấp… anh Tú đã vượt qua nhiều đợt tuyển chọn và được Prudential Việt Nam nhận vào làm nhân viên tính phí bảo hiểm theo chiến lược phát triển nhân lực lâu dài của Công ty. Trong thời gian tới, anh Tú sẽ tiếp tục học và thi tích lũy thêm 7 chứng chỉ (dự tính trong khoảng 3 năm) để đạt văn bằng “Kỹ thuật tính phí bảo hiểm”.
Hiện Prudential Việt Nam có 8 chuyên viên tính phí bảo hiểm gồm 6 người Việt Nam, 1 Việt kiều Anh và 1 người Anh.
Hội thảo xây dựng tượng đài kỷ niệm 1000 năm Thăng Long
Vừa qua, Sở Văn hóa – Thông tin Hà Nội và Hội bảo tồn di sản văn hóa Thăng Long – Hà Nội đã phối hợp tổ chức Hội thảo về xây dựng tượng đài kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Hội thảo đã thu hút sự quan tâm của đông đảo các nhà quản lý văn hóa, nghiên cứu lịch sử, mỹ thuật, kiến trúc quy hoạch… Các đại biểu đã trao đổi nhiều vấn đề xung quanh việc xây dựng hệ thống tượng đài ở Hà Nội vừa đảm bảo nội dung, vừa có giá trị thẩm mỹ, mang tính giáo dục cao… Hội thảo đã nhất trí với dự kiến từ nay đến dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long (năm 2010) sẽ xây dựng 13 hạng mục gồm 8 tượng đài như Tượng Thánh Gióng, Tượng Phù Đổng, Tượng Lý Thái Tổ… và 5 cửa ô mới của Thủ đô.
Vietnam Airlines: mở đường bay mới đến Trung Quốc
Nhằm tăng cường khả năng vận chuyển hành khách, đáp ứng nhu cầu qua lại giữa hai nước của công dân Việt Nam, Trung Quốc và khách từ nước thứ ba, Tổng Công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) sẽ mở thêm các đường bay mới tới Trung Quốc. Tổng Công ty dự kiến sẽ khai trương đường bay mới Hà Nội – Bắc Kinh vào dịp 1/10/2001 nhân kỷ niệm Quốc khánh của Trung Quốc; khai trương đường bay Hà Nội – Côn Minh vào cuối tháng 10 với tần suất bay 3 chuyến/tuần bằng loại máy bay Boeing 767 hoặc Airbus A.320; mở thêm đường bay thành phố Hồ Chí Minh – Thượng Hải với tần suất bay 3 chuyến/tuần bằng máy bay B.767. Ngoài ra, Hàng không Việt Nam đã có kế hoạch tăng tải cung ứng trên tuyến bay hiện đang khai thác như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh đi Quảng Châu (hai chiều).
Thu Hương – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(181)2001

Tức Dụp, địa chỉ du lịch của thiên niên kỷ mới

Tức Dụp là tên một ngọn đồi nhỏ nằm tựa lưng vào núi Cô Tô (Phượng Hoàng Sơn) một trong những ngọn núi mang nhiều kỳ tích và huyền thoại của dãy Thất Sơn hùng vĩ, nơi ghi dấu nhiều sự kiện trọng đại trong lịch sử cách mạng của tỉnh An Giang thời kháng chiến, một thắng cảnh thiên nhiên tuyệt mỹ, nơi dừng chân lý tưởng đang hấp dẫn du khách trên khắp mọi miền đất nước.
Đến Tức Dụp, du khách có thể đi bằng đường bộ từ thành phố Long Xuyên đến thị xã biên giới Châu Đốc hay vào khu di tích Núi Sam và đi tiếp khoảng 45km đường nhựa nữa thì tới nơi, hoặc từ hướng Long Xuyên đi thẳng tới huyện lỵ Tri Tôn rồi thong thả vào khu di tích Tức Dụp chỉ mất độ 15 phút đồng hồ đi bằng ô tô.
Nói đến địa danh Tức Dụp hầu như du khách trên khắp miền đất nước đều biết đến. Đây là ngọn đồi có cấu trúc kỳ lạ, với vô vàng tảng đá lớn, nhỏ chồng chất lên nhau chi chít như tổ ong khổng lồ! Với độ cao không quá 216 mét, có hình bán nguyệt rộng hơn 2km2, Tức Dụp có một địa hình vô cùng hiểm trở bởi hệ thống đường hầm nhiều ngõ ngách, hang động chằng chịt ăn sâu vào lòng núi. Người dân địa phương thường đến lấy nước vào ban đêm nên gọi là “Tức Chúp” nghĩa là “nước đêm” hay “nước chảy về đêm” bởi vì dưới lòng đồi có nhiều mạch nước ngầm luôn âm ĩ chảy triền miên… lâu dần đọc trại ra thành “Tức Dụp”.
Trong những năm tháng kháng chiến đã qua, Tức Dụp là căn cứ cách mạng của Tỉnh ủy An Giang, là vị trí huyết mạch nối liền giữa Trung ương và miền Tây Nam Bộ, nơi mà xưa kia Mỹ phải trả cho cuộc chiến tranh giành lấy ngọn đồi nhỏ bé này với giá là 2 triệu dollars để rồi phải chuốc lấy những thảm bại… và cũng từ đó Tức Dụp đã bay xa khắp cả Châu lục đại dương với tên gọi mới “Đồi 2 triệu dollars”. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Tức Dụp đã hiển nhiên trở thành một di tích lịch sử cách mạng nổi tiếng được Bộ Văn hóa công nhận từ năm 1989, và đã được đầu tư xây dựng để trở thành khu du lịch đón khách trong và ngoài nước đên tham quan. Men theo sườn đồi du khách có thể thong thả bước trên chiếc cầu làm bằng xi-măng vắt vẻo qua từng mỏm đá để dẫn vào các cửa hang tuy cheo leo, hiểm trở nhưng lại rất an toàn và thú vị. Hang đầu tiên là “Hội trường C6” tên gọi từ trận đánh “128 ngày đêm” ác liệt cách đây hơn 30 năm về trước. Lòng hang rộng với nhiều tảng đá lớn phẳng phiu như một sân khấu có thể chứa được hàng trăm người. Đây là hang lớn nhất trong số hàng trăm hang hốc khác ở ngọn đồi đá này. Nhân kỷ niệm 25 năm ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, kỷ niệm 4 năm ngày thành lập khu di tích (30/4/1996 – 30/4/2000), Công ty Du lịch An Giang đã đầu tư kinh phí trên 120 triệu đồng để tái hiện lại cảnh sinh hoạt của các chiến sĩ ta bằng hình nhân (manaquin) rất sống động. Giữa không gian hiếm hoi, mờ ảo… du khách sẽ bất ngờ được gặp lại hình ảnh của những con người đã gắn cả cuộc đời mình cùng ngọn đồi này. Và cũng từ đây theo các lối mòn, du khách sẽ tiếp tục tham quan những hang động khác như: Hang quân y, Cơ yếu, Huyện đội, hang phụ nữ… đặc biệt là hang Tỉnh ủy, nơi sinh hoạt và làm việc của các đồng chí lãnh đạo tỉnh được tái hiện lại một cách hài hòa, sinh động xen lẫn giữa khung cảnh thiên nhiên kỳ ảo… Từ miệng hang nhìn xuống, dòng kinh Vĩnh Tế như lẫn khuất trong những sợi khói lam chiều mờ mịt gợi trong ta bao điều nghĩ suy về một thời mở cõi đầy gian nan, khốn khó nhưng không kém oanh liệt của các bậc tiền nhân, xa xa là vương quốc bạn Campuchia, và phía trước là dãy Thất Sơn hùng vĩ như bức tường thành án ngữ chốn biên cương, một cảnh quan đầy khác lạ làm đắm say lòng người…
Đến với Tức Dụp hôm nay, du khách chắc hẳn sẽ cảm nhận được những đổi thay tươi đẹp, những chứng tích hào hùng được tái hiện lại một cách sinh động bằng hình nhân trong hang Tỉnh ủy và Hội trường C6… Có khu công viên bờ hồ thơ mộng, nhà hàng với đội ngũ tiếp viên ân cần lịch sự, các trò chơi dân gian mới lạ, hấp dẫn người lớn và trẻ em… Để sau những phút giây tĩnh lặng trên đền tưởng niệm, du khách có thể dừng chân lại khu dã ngoại “Dạ Thủy” thả hồn theo những làn điệu mượt mà của chương trình dân ca tài tử Nam Bộ và thưởng thức những món ăn đặc sản mang hương vị đậm đà của vùng quê xứ núi.
Trần Văn Thọ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(181)2001

Sáng trong như kim cương

Ngoài thời gian tham quan,ăn uống, vui chơi giải trí, còn lại dòng thời gian nghỉ ngơi trong buồng riêng của khách chiếm nhiều hơn cả. Buồng nghỉ ngơi cũng là nơi diễn biến các tình huống phức tạp mà người phục vụ buồng thương ngày phải đối mặt. Nhiều loại khách chưa tin hẳn vào người phục vụ nên hay để tâm xem xét theo dõi có khi thử thách lòng trong sạch của họ.
Trong buồng ngủ nhiêu khi khách đánh rơi tiền bạc hoặc đồng hồ, dây chuyền vàng hoặc ra đi bỏ quên lại nhiều thứ như máy ảnh, tài liệu, áo quần mà không hay biết, mãi khi trả lại khách mới biết mình sơ ý, nhận lại và cảm ơn.
Những tấm gương liêm khiết, không tham lam của người phục vụ buồng ở đâu cũng có sẵn, năm tháng nào cũng có người được nêu danh và được cơ quan khen ngợi. Xin chị kể một và tấm gương tốt ở nhà buồn những năm đã qua ở Nha Trang. Chị Nguyễn Thị Thường và chị Nguyễn Thị Sao ở khách sạn Hải Yến đã nhặt được bọc tiền của khách để quên dưới nệm. Tại khách sạn Thống Nhất cũng ở tại Nha Trang chị Võ Thị Hiện và chị Nguyễn Thị Thanh Nam nhặt được một dây chuyền vàng và 3 chỉ vàng của chị Nguyễn Thị Bích Trâm cán bộ đường sắt thành phố Hồ Chí Minh nghỉ tại khách sạn. Ở khách sạn Thắng Lợi, chị Hán Thị Đông tổ giặt và anh Văn Thạch tổ buồng nhặt được hai chiếc đồng hồ của khách quốc tế bỏ quên. Những tài sản này đều được trả lại cho khách. Công ty du lịch Phú Khánh lúc đó chưa chưa tỉnh đã kịp khen thưởng các nhân viên trung thực nói trên. Khách tặng tiền và quà nhưng đều bị từ chối và chỉ mỉm cười nhận có lời cảm ơn của khách.
Chị Nguyễn Thị Hồng Ngọc tổ buồng khách sạn Đà Lạt thuộc công ty du lịch Lâm Đồng khi dọn vệ sinh phòng ngủ cho khách nhặt được 6 chỉ rưỡi vàng. Chị Ngọc đã nộp cho giám đốc. Người mất của là chị Nguyễn Thị Hà ở quận 1 thành phố Hồ Chí Minh đã nhận đủ số vàng trên và bày tỏ lòng biết ơn tới chị Ngọc, người phục vụ có phẩm chất trong như kim cương.
Trong nhiều năm gần đây, trong phong trào người tốt việc tốt của công ty du lịch Quảng Ninh nói chung và đặc biệt là ở khách sạn Hạ Long vẫn duy trì và phát triển bền vững.
Thông thường khách du lịch ra về nếu có bỏ quên đồ đạt hay đánh rơi tiền bạc thi hầu hết là ở khâu buồng, vì vậy chỉ em tổ chức buồng phục vụ buồng đã hát huy tính cực ngay thẳng của mình giữ trọn lương tâm và đạo đức của cán bộ, nhân viên khách sạn nhặt được của rơi không tham. Chỉ 15 phút đầu khi khách trả buồng đã vào dọn dẹp và kịp thời đưa trả lại khách những thứ bỏ quên. Việc tốt như thế đã có nhiều lần và cũng nhặt được nhiều lắm những ai trong tổ buồng cũng coi là chuyện bình thường, chỉ cần kịp thời trả lại khách mà không cần nêu tên. Nhưng có trường hợp dần biểu dương là chị Ngô Thị Dung, nhân viên phục vụ buồng tại khách sạn Hạ Long, trong khi một mình làm nhiệm vụ dọn dẹp đã phát hiện một cặp tiền của đoàn khác Bộ Công nghiệp khi ra về để quên lại trong phòng ngủ. Chị đã mang nộp ban giám đốc để trả lại cho khách. Khách hết sức cảm động và cảm ơn. Trước khi ra về ông Trưởng đoàn đã cảm tưởng lại: “Những ngày nghỉ mát ở Hạ Long tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại cho chúng tôi nhiều cảm xúc sâu sắc, xin cảm ơn sự đón tiếp của khách sạn đặc biệt là chị Dung, người đã giúp chúng tôi tìm lại số tiền khá lớn.
Hà Nội tiếp nhận 4 dự án vào các khu công nghiệp
Từ đầu năm 2001 đến nay, các khu công nghiệp tập trung ở Hà Nội đã tiếp nhận 4 dự án đầu tư với tổng số vốn là 87.640.000 USD và diện tích thuê đất 23,6 ha. Đây là kết quả khả quan khi so với cung kỳ năm 2000 chưa có dự án nào. Tính trong lĩnh vực công nghiệp của cả nước qua thì lượng dự án mới vào các khu công nghiệp ở Hà Nội chiếm 5,7% nhưng số vốn đầu tư lại chiếm 83%.
Đến nay, các khu công nghiệp ở Hà Nội đã thu hút 3.854 lao động, trong đó, 300 người có trình độ đại học cao đẳng.
Người Việt Nam ở nước ngoài có quyền mua nhà gắn với quyền sử dụng đất
Theo luật đất đai sửa đổi vừa qua quốc hội thông qua, người Việt Nam ở nước ngoài về đầu tư lâu dài hoặc về sống ổn định tại Việt Nam, người có công với đất nước, nhà văn hóa, nhà khoa học có nhu cầu hoạt động thường xuyên tại Việt Nam sẽ được mua nhà ở gắn liền với quyền sử dụng đất theo quy định của chính phủ.
Mai Khôi – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001

Đặc sắc miền Tây

Đặc điểm chung của du lịch miền Tây là du lịch miệt vườn và du lịch sông nước. Cần Thơ hay còn gọi là Tây Đô hiện đang là nơi hấp dẫn du khách trong và ngoài nước bởi loại hình du lịch sông nước, miệt vườn, một trong những nét đặc trưng riêng có của vùng non nước Nam Bộ. Từ khi có cầu Mỹ Thuận, lượng du khách đến Cần Thơ tăng đáng kể. Nắm bắt được nhu cầu của du khách, vài năm gần đây, các Công ty du lịch ở Cần Thơ tập trung khai thác các tour du lịch trên sông nước, miệt vườn.
Tại bến tàu Ninh Kiều đi các tỉnh đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL), mỗi ngày có hàng chục mối làm dịch vụ đưa đón khách tham quan trên sông nước, vào miệt vườn với đủ các loại phương tiện tàu đò lớn, nhỏ của các công ty du lịch và cả tư nhân, với giá cả tương đối mềm, các du khách sẽ có một chuyến ngao du thú vị vài giờ đồng hồ trên sông nước, lên vườn trái cây, dành cho 10 – 15 người chỉ tốn khoảng 150.000 – 200.000 đồng.
Hòa quyện trong không khí trong lành cùng gió thổi lồng lộng từ sông Cần Thơ, du khách xuống đò du lịch đến từ bến Ninh Kiều có thể ngồi khoảng 2 – 3 giờ đồng hồ đi tham quan sông Cần Thơ dài gần 18 km, để vượt qua những vườn trái cây trù phú, những con rạch nho nhỏ hiền hòa và lênh đênh trên sông, từng cơn song mơn man vỗ vào mạng thuyền gió thổi mạnh dần tạo cho du khách ngắm cảnh xuống ghe qua lại tấp nập, chứng kiến cảnh sinh hoạt của người dân ngoại thành. Cũng bằng chiếc ghe hay tàu du lịch này, bạn có thể theo con nước đến chợ nổi Cái Răng, một kiểu chợ rất đặc trưng, độc đáo của vùng sông nước miền Tây, góp ghe mình vào trong xóm ghe buôn bán đang dập dềnh trên sông nước. Rời chợ nổi Cái Răng, đi thêm 10 km về hướng Tây, du khách sẽ đến chợ nổi Phong Điền, đã từng đi vào thơ ca dân gian hàng trăm năm nay:
Phong Điền chợ nổ ven sông
Bồng bềnh mặt nước chợ đông sớm chiều
ở chợ nổi hợp sớm, bắt đầu từ 5 giờ sáng và tan chợ 8 – 9 giờ. Tại chợ này hàng hóa được để trong khoang thuyền và rao bán theo hình thức treo lên những cây sào. Khách mau hàng chống đo len lỏi giữa chợ, chọn mua những thứ cần thiết. Hãy ăn thử một ổ bánh mì, tô hủ tiếu mua ngay trên ghe lưu động ở chợ nổi với cảm giác tròng trành, chông chênh của mặt nước. Sau những giờ ngao du trên sông nước, du khách lên bờ đi bộ, tham quan vài vườn trái cây. Vườn cây ăn trái ở Cần Thơ phong phú, đa dạng hơn nhiều trái cây khác của vùng ĐBSCL. Nếu các nơi khác chỉ chuyên trông một loại cây, thì các vườn trái cây có tiếng ở Cần Thơ hầu như trồng đủ các loại trái cây. Các vườn đã trở nên nổi tiếng ở vùng ĐBSCL với cái tên đầy thơ mộng Ngọc Xinh, Mỹ Khánh, Cầu Nhiếm – Phong Điền … mùa nào thức nấy, lúc nào vườn cũng có trái cây chiêu đãi khách du lịch. Đa số các vườn này nằm ven bờ sông Cần Thơ, được bao quanh bơi những loại trái cây. Khách tận tay hái và thưởng thức hương vị ngọt lịm của nhãn, chôm chôm, dâu cùng với bưởi, mận, sầu riêng, sa pô chê, cam, quýt… quanh năm thay nhau ra hoa kết trái. Tất cả trái cây dường như được chủ vườn dọn sẵn mời du khách. Đến nghỉ ngơi, ăn uống ở nơi đây, du khách sẽ được thoải mái khi ngồi nghe hơi nước quyện trong lòng gió mát từ phía sông thổi lên, rì rao len qua từng kẽ lá tạo nên những âm thanh êm dịu, hòa lẫn trong đó là mùi thơm của các loài hoa, trái cây, mùi thơm ngát của đồng ruộng… tạo nên những chất thơ, những chiều sâu tâm hồn mang đậm nét đặc trưng của miền sông nước miền Tây. Tại đây du khách có thể thưởng thức các món ăn đặc sản đồng quê Nam Bộ từ thời khẩn hoang như: cá lóc nướng trui chấm nước mắm me, cá rô kho tộ, lươn um bắt chuối, lươn nấu với bong điên điển, cháo cá lóc rau đắng, cá cơm chiên bột, cá tai tạn chiên xù, gà nối nầu đất, lẩu mắn, gỏi chuối cây…và nhấm nháp vài ba cóc rượu nếp, với giá rất dân dã. Sau đó du khách có thể yêu cầu nhà vườn cho … mượn chiếc võng, giăng ra giữa vườn cây, đung đưa cảm nhận không khí lắng đọng, êm dịu của buổi trưa ở một vùng quê sông nước. Muốn nghỉ qua đêm để nghe đờn ca tài tử hoặc nghe các loại côn trùng trỗi khúc nhạc đồng quê, du khách có thể thuê phòng ngay trong khuôn viên du lịch. Chính sự hấp dẫn của việc ăn, nghỉ tại các nhà vườn, trực tiếp tiếp xúc với sinh vật đời thường của người dân Nam Bộ đã thu hút rất nhiều du khách. Nếu trước đây 4 -5 năm trước tìm một khách sạn 2 sao đầy khó khăn, thì hiện nay ở TP. Cần Thơ đã có nhiều khách sạn cao cấ. Vùng thủ phủ Tây Đô giờ có các dịch vụ ăn uốn, nghỉ, vui chơi giải trí khá đầy đủ, với trên 30 khách sạn từ bình dân đến 3 sao và cả Victoria 4 sao do người Pháp điều hành, nên hầu hết khách ở lại qua đêm đều thích quay trở về đây.
Song hiện nay, ở Cần Thơ ngoài chương trình đi trên kênh rạch, vào vườn trái cây, ăn cơm tại nhà vườn hoặc nghe đờn ca tài tử, nhiều du khách nói vui rằng, Cần Thơ vẫn còn thiếu những loại hình du lịch được thiết kế mang tính chất đặc thù cho địa phương mình. Nhiều khách nước ngoài đến thích ngắm nhìn bà con nông dân lao động ngoài đồng, đôi khi họ ao ước có một lần được làm nhà nông Nam Bộ. Có thể gợi ý này sẽ là một hướng đi mới cho du lịch xanh trong tương lai, khi mà du khách không những chỉ được xem phong cảnh và được nghe thiết mình một cách thụ động, mà còn được hòa nhập vào sinh hoạt cộng đồng, sống giữa những du khách du lịch đồng quê, nơi có tiếng gà gáy ban trưa, ếch nhái kêu buổi tố, mua các tour giăng lưới, đặt lọp, câu cá, cày ruộng bằng trâu, tìm cảm giác thú vị từ những chú cá lóc vùng vẫy trong nơm, trong vó…
Thanh Hoàng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 24 (189) 2001

Ngao ngán dịch vụ ở Sầm Sơn – Phần 2

Tưởng đã yên, bỗng hai vai tôi bị bóp mạnh bởi đôi bàn tay bé bỏng. Một đứa trẻ độ tuổi 13, mặt đỏ bừng vì nắng và cười như rất thân:
Tẩm quất đi chú, làm một bản cho sảng khoái đi.
Nói rồi tay nó vỗ bì bạch vào lưng, vào vai tôi vẻ rất điêu luyện.
Bao nhiêu tiền một lần đánh? Tôi hỏi.
Năm ngàn thôi chú, một bản ba mươi sáu kiểu, đánh từ tóc đến chân.
Vừa nói, nó vừa mở cái chiếu thâm xì toan trải ngay xuống cát. Chưa kịp giải thích cho thằng bé lời từ chối thì một đám đồng nghiệp của nó lại ùa đến. Trong số đó có đứa ăn mặc vẻ tươm tất, tay xách cái hộp khá đẹp, nó mời chúng tôi giác hơi với giá 10 ngàn đồng một lượt. Cứ thế, từ chối đứa này, đứa khác lại mời. Thôi đành nằm yên, mặc cho chúng giật tóc, bóp tay, bóp chân. Chán rồi chúng cũng bỏ đi.
Đến cửa đền cũng không nên
Chúng tôi vừa bước chân lên hòn Trống Mái, đám trẻ con trong đoàn ùa đến xem những con ngựa vằn, những hình Tôn Ngộ Không múa may đủ kiểu. Trước vẻ sung sướng, hiếu kỳ của con trẻ, bậc cha mẹ nào chẳng sẵn sàng giương máy ảnh lên bấm vài kiểu. Có người lạ hoắc nhưng “tốt bụng” còn bế cháu đặt lên tận lưng ngựa. Xong việc, cha mẹ các cháu mới được biết, mỗi cú bấm máy phải trả 3 ngàn đồng cho cái gọi là đạo cụ phí. Tệ hơn nữa là mấy bác thợ ảnh dạo, chụp xong cho khách cứ cãi sống cãi chết rằng, họ chỉ chụp ảnh chứ nhất định không chịu khoản đạo cụ phí. Tranh cãi mãi rồi cũng phải rút tiền ra trả, cốt để được yên thân. Chắc chắn phần lớn trong số hơn bốn chục con người trong đoàn không còn hứng thú để chiêm ngưỡng hòn Trống Mái, tác phẩm thiên nhiên tuyệt đẹp, gắn với truyền thuyết về một mối tình chung thủy.
Tiếp tục hành trình, chiếc xe dừng bánh dưới chân đền Cô Tiên. Nỗi ấm ức chưa nguôi, đoàn khách lại gặp ngay những tốp người bán vàng hương nèo kéo. Thôi thì cứ mỗi người mua một bó cầm tay, thế là yên. Sau khi thực hiện xong những việc tâm linh, ai cũng muốn nán lại nơi cửa Đền để tận hưởng cái không gian thanh tịnh, được ngắm nhìn trời biển mênh mông… Một người đàn ông vẻ an nhàn tiến về phía tôi và cất giọng:
Chú đang phát tướng đấy, chắc chắn chú là dân sống bằng nghề viết, lên xe xuống ngựa, khá lắm… Chìa tay trái đây tôi xem kỹ cho!
Chẳng cần biết tôi có đồng ý hay không, người đàn ông nọ cầm bàn tay tôi vuốt nhẹ… Vốn đã quen với trò xem tướng dạo, tôi rụt tay lại kiên quyết từ chối. Suốt dọc từ cửa đền cho tới các quán hàng ở dưới, có hơn chục người đàn ông như thế hành nghề xem tướng dạo, dịch thẻ tử vi. Họ khéo đưa đẩy, khiến không ít người nhẹ dạ nghe theo, vừa mất tiền (thù lao từ 5 đến 10 ngàn đồng) lại chuốc điều phiền muộn vào thân…
Để Sầm Sơn vẫn sẽ là điểm đến
Đã thành thông lệ, cứ mỗi dịp vào mùa du lịch biển, chính quyền thị xã Sầm Sơn lại rầm rộ ra quân làm xanh, sạch đẹp môi trường, sắp xếp lại trật tự các hoạt động kinh doanh trên địa bàn… Một đồng nghiệp ở Thanh Hóa cho biết, trước khi vào vụ hè năm nay, Ủy ban nhân dân thị xã Sầm Sơn còn ban hành quy định buộc các mặt hàng kinh doanh phải niêm yết giá, không bán hàng rong tại bãi biển, nghiêm cấm việc rút thẻ, bán thẻ, xem bói, nài ép du khách… Tuy nhiên, giữa quy định và thực tế thi hành đang còn là khoảng cách lớn, bởi thiếu sự nghiêm túc trong việc kiểm tra, giám sát, cũng như quá trình vận động tuyên truyền trong nhân dân.
Vẫn biết rằng Sầm Sơn là điểm du lịch biển lý tưởng đang ngày càng hấp dẫn du khách bốn phương. Nhưng Sầm Sơn cũng dễ tự đánh mất những giá trị tiềm năng vốn có của mình, nếu những cảnh làm phiền khách vẫn tiếp tục tồn tại mà không được khắc phục.
Bùi Hoàng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(181)2001

Ngao ngán dịch vụ ở Sầm Sơn – Phần 1

Khi đặt những bước chân đầu tiên trên bãi cát nóng bỏng của biển Sầm Sơn, cũng là lúc tôi nhận ra rằng, mình đã thực sự thoát khỏi cái không khí ngột ngạt, ồn ào của thành phố… Mở rộng lồng ngực đón những làn gió mát trong lành của biển cả, tôi đắc ý thầm khen cho sự lựa chọn của mình: chi hơn nửa triệu đồng để mua tour ra biển lần này…
Từ những lời mách bảo
Các anh ơi vào nghỉ chân uống nước đi, xuống biển làm gì vội, nắng lắm!
Giữa những lời mời gọi thiết tha của các chủ quán giải khát bên bờ biển, tôi và anh bạn cùng đi tỏ ra bối rối. Chẳng là, trên xe từ Hà Nội vào, một chị cũng đoàn tỏ ra khá thành thạo, đã dặn kỹ chúng tôi rằng thấy ghế đừng vội ngồi ngay, chị bảo: “Khi mua đồ ăn, đồ uống cũng vậy, đừng quên hỏi giá trước khi nuốt chún vào bụng, nếu không sẽ bị chặt đẹp như chơi”. Chị còn mách cho rằng, khi mua ghẹ biển phải chọn như thế nào để mua được ghẹ thịt, chứ vớ phải ghẹ nước chỉ có ma phí tiền… Cánh đàn ông nghe xong biết vậy, chứ trên xe làm gì có con ghẹ nào để làm học cụ trực quan.
Tôi ngập ngừng, thận trọng chọn mặt để gửi thân mình… Trong số các chủ quán, một thanh niên trạc 30 tuổi, dáng vẻ hiền lành, chất phác nhìn chúng tôi đầy thân thiện. Vừa kéo chiếc ghế kiểu nửa nằm nửa ngồi, anh nói như thanh minh:
Các anh cứ ngồi đi, không ai tính tiền ghế đâu mà ngại.
Anh tự giới thiệu tên Thành, bán hàng cùng với vợ và đứa con chưa đầy 9 tháng tuổi. Thành ý tứ lấy chiếc ô che bớt nắng đang rọi xuống bộ bàn ghế ngay ngắn, rồi lấy ra hai chiếc thùng giấy:
Để các anh đựng đồ, giầy dép khi xuống tắm biển, cứ yên tâm, mọi thứ của các anh sẽ được bảo đảm. Khi muốn dùng gì các anh cứ gọi, những thứ trong nhà em không có, em sẽ đi lấy giúp cho, vừa rẻ lại ngon.
Thái độ cởi mở, nhiệt tình của Thành khiến chúng tôi tin cậy thả mình xuống ghế chắc mẩm sẽ có những giờ phút thư thái êm dịu trong tiếng rì rào của sóng, của gió…
Niềm vui lớn chẳng tày giang
Đang hí hửng, chưa kịp ngả lưng, bỗng trước mặt chúng tôi xuất hiện ba người phụ nữ: một già, hai trẻ. Bên sườn họ cặp cái rổ lớn, trên tay mỗi người chìa ra một thứ, người thì bơ lạc, người khác thì chiếc bánh đa, riêng cụ già khó đoán tuổi lại chìa ra túi mực khô (loại mực chưa kịp lớn). Họ không rao í ới, mà vây xung quanh nơi khách ngồi để mời và nài nỉ. Chúng tôi thay nhau trả lời từ chối, nhưng không ai trong số họ nghĩ rằng câu trả lời dành cho mình, nên cứ ra sức chèo kéo, khẩn khoản. Khi thấy không thể kiên trì hơn được nữa, họ đành lẳng lặng rút lui.
Cái tình huống không mấy dễ chịu kia cứ lặp đi lặp lại không quá 5 phút một lần (anh bạn tôi tẩn mẩn bấm đồng hồ theo dõi). Thôi thì đủ cả: hàng xôi, bánh đa kê, thuốc lá, tôm, ghẹ, mực, cua, hàng sống, hàng khô, sách báo… trăm thứ bà giằn. Những lời mời chào dường như không biết mệt mỏi, trong khi các câu trả lời cứ ngắn dần… cho đến lúc chúng được thay bằng những cú lắc đầu. Đôi trai gái vừa đến bàn bên đã vội bỏ đi, để lại trên bàn chai bia còn hơn nửa. Biết không thể lắc mãi, mà im lặng thì mang tiếng là kẻ khinh người, chúng tôi bèn giấu mặt dưới cái quạt giấy của chủ quán cho mượn.
Bùi Hoàng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(181)2001

Kỷ vật một chiều mưa

Dịp nghỉ phép ấy, tôi quyết tâm tìm bằng được người nữ dân quân có nhiều thành tích trong thời kỳ chống Mỹ mà tôi rất khâm phục nhưng đã nhiều lần tìm song nhưng chưa gặp. Sau những ngày dò hỏi biết chị hiện sống ở một xóm nhỏ của huyện X, tôi lặn lội đến tận nhà để viết bài về chị. Tất nhiên rồi tôi làm điều đó hoàn toàn vì lòng kính trọng đối với chị, với quá khứ đầy gian khổ mà hào hùng của đất nước.
Trong buổi gặp mặt có cán bộ địa phương và một người đàn ông – hàng xóm của chị. Khi tôi kết thúc cuộc phỏng vấn anh xúc động nói những lời cảm ơn vì tôi – một người của thế hệ sau – đã không quên quá khứ bằng việc nhắc gọi lại một tấm gương mà tưởng như năm tháng đã lãng quên. Rồi mọi người tiễn chân tôi ra tận đường lớn. Nhưng đúng lúc tôi bắt đầu quay xe thì trời đột ngột đỗ mưa tầm tã. Chờ mãi không ngớt tôi quyết định cứ về khi bóng tối bắt đầu chạng vạng. Bỗng người đàn ông nọ lại bất ngờ xuất hiện với một chiếc áo mưa màu tím hoa mua:
– Chị mặc áo mưa này vào hãy về kẻo ướt hết!
– Tôi vui mừng, vừa lung túng:
– Em sẽ gửi trả anh vào chuyến công tác sau vậy!
– Ồ không, chị cứ cầm lấy mà dùng!
Thấy tôi long ngóng với chiếc áo mưa sự nhào lộn của gió, anh lại ân cần:
– Chị để tôi giúp!
Và anh giũ chiếc áo mưa ra, giữ x echo tôi mặc áo vào người. Tôi không thể nói gì ngoài lời cảm ơn về sự chu đáo của anh rồi vội vã ra về vì đường còn xa lắm!
Chia tay anh, giữa lúc ánh sáng ban ngày đã tắt, trong cơn mưa xối xả cái lạnh lùng cũng ngấm mà sao tôi thấy lòng ấm lạ.
Với người làm báo chúng tôi khó khăn vất vả là chuyện thường ngày nhưng chỉ cần nhận được sự cảm thông sẻ chia ở người khác là mọi gian khổ chúng tôi đều vượt qua được hết. Vì thế chuyến công tác ấy với tôi trở thành một kỷ niệm đẹp. Tôi không quên được cái cảm giác được chở che giữa nơi đất là, khi bóng tối bắt đầu chạm đến mà cử chỉ ân cần của người đàn ông xa lạ mang lại. Đến lúc này tôi vẫn không biết tên người đã tặng tôi tấm áo mưa trong chiều tối đó nhưng kỷ vật thì tôi còn giữ lại. Để mỗi lần nhìn đến lại không quên rằng đã có một ngày thật tốt đẹp ở trong đời.
Đã vài năm trôi qua tôi chưa có dịp trở về nơi ấy. Song, tôi vẫn hy vọng gặp lại người đàn ông nọ. Tôi muốn gặp lại chẳng phải để cảm ơn mà chỉ để tự nhắc với mình rằng: Xung quanh ta luôn có biết bao người tốt và mình làm sao để luôn xứng đáng với tấm lòng tình cảm của họ.
Dưới đây xin trích ít đoạn trong Tây hành nhật ký.
“Chúng tôi chia nhau ngồi thuyền cúng đến. Quan ba Căng – tôm thuyền trưởng thuyền Ế – cô ( É cho = tiếng vang), thuyền này do quyền soái Phú Lăng Sa là quan sáu Gia – lăng – đi – y phái đến. Thuyền này thân bọc sắt dài 15 trượng rộng 2 trượng cao 3 trượng bốn tầng lót ván, ở giữa trước và sau có 3 cột buồm, 2 ống khói cách nhau chừng 5 thước); hai bánh xe hướng ra ngoài. Ở giữa đặt nồi máy cao, thuyền lửa có hai loại máy hơi nước. Thuyền có 3 cỗ đại bác và hơn trăm khẩu sung trườn. Quan trọng thuyền có 5 người, một quan hai, một quan , hai quan một, một quan thầy thuốc. Chúng tôi ở mỗi người một phòng trên tầng nhì, có ghế nằm có đệm có vải phủ. Giờ Mùi thuyền đốt lửa ra khơi.
Và đây là đoạn tả sứ bộ trên đất Pháp
“Chúng tôi đến, viên quan coi việc dân hộ và viên lãnh sự thành này mời chúng tôi đi xem hát (…). Đó là họ vâng theo lệnh quốc trưởng của họ có lòng kính trọng Đức Hoàng đế nước Đại Nam. Rạp hát của họ đều làm thành một sở riêng. Ba mặt: trước, bên trái, bên phải xây bảy tầng kiểu vòng cung, chia làm hơn 20 gian, trong đó sắp ghế để ngồi xem, mặt trong cũng là sân khấu. Trên màn trướng (ý nói phông hậu)vẽ những cảnh trời mây, non nước, hoa lá, cỏ cây đủ màu sắc. Trước sân khấu là dàn nhạc, tiếp đến sắp ghế ngồi. Cứ hát hết một hồi lại hạ màn để dọn dẹp sân khấu; xong rung chuông làm hiệu và kèn trống nổi rập lên , tức thì màn lại kéo lên; ca đồng vũ nữ lên sân khấu nhảy múa quay tít ngả nghiêng, đàn sáo vang dậy. Cốt truyện diễn trên sân khấu phần lớn ở những việc gần đây như chuyện quan huyện có ngụ ý giả làm ni cô để gần con gái, tóm lại là những chuyện có ngụ ý chế giễu; có khi diễn trò cưỡi ngựa hoặc đánh trận…
Người xem (mỗi buổi chiều) đông đến vài nghìn, ngồi trên một thứ ván hẹp ke liền nhau, tùy theo chỗ ngồi mà trả tiền. Khi muốn khen chỗ hay, tán thưởng cái lạ thì vỗ tay để thỏa sự vui thích chứ không làm ồn. Trong rạp hát, người ta theo từng hồi mà bán tờ chương trình trong đó ghi đầy đủ sự tích biểu diễn; người xem mua mỗi tờ giá chừng năm, sáu mạch (1/10 quan). Đến khuya cũng có bàn trà bánh, chỉ cấm hút thuốc thôi, hỏi thì họ nói rằng trong rạp cấm như vậy là vì tính phụ nữ không thích thuốc lá (tục người ta trọng phụ nữ, cho nên tính phụ nữ không thích thuốc lá thì chồng ở nhà mỗi khi hút thuốc cũng phải đến phòng khác. Trong rạp hát hoặc trên đường phố, trên xe cộ, khi vợ chồng cầm tay nhau đi với nhau thì đàn ông không dám hút thuốc)”.
Thanh Hằng – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 25 (190) – Năm 2001

Lối thoát cho vấn đề nhân lực

Du lịch Lào Cai lối thoát cho vấn đề nhân lực
Theo kết quả điều tra nguồn nhân lực trong lĩnh vực du lịch Lào Cai thì toàn tỉnh có khoảng 520 cán bộ, công chức, người lao động từ đây gọi chung là người lao động, hoạt động trong các cơ quan quản lý nhà nước và tham gia ngành kinh doanh trong các doanh nghiệp du lịch, nhà nghỉ, trên địa bàn. Trong đó có 254 lao động nam chiếm 48,85% và 266 lao động nữ chiếm 51,15%, số làm du lịch dưới 3 năm có 195 người chiếm 37,5%, số từ 3 đến 10 năm có trên 323 người chiếm 62,12% và trên 10 năm có 2 người chiếm 0,38%.
Có tới phân nữa số lao động chưa học hết trung học phổ thông hoặc nếu có thì cũng chưa qua đào tạo ở các trường dạy nghề. Số có trình độ đại học chỉ chiếm 1,55%, số người có chứng chỉ bằng C và có trình độ đại học ngoại ngữ chỉ chiếm 6,78%. Trong khi đó lao động đã qua đào tạo thì phần nhiều là không có trình độ chuyên ngành du lịch hoặc qua các lớp bồi dưỡng nghiệp vụ du lịch. Trình độ người lao động bất cập như trên thực sự là khó khăn lớn cho ngành du lịch Lào Cai trong việc nâng cao chất lượng phục vụ, đáp ứng nhu cầu đa dạng và làm vừa lòng khách du lịch.
Một thực tế đáng ghi nhận nữa là trong số 60 hướng dẫn viên của các doanh nghiệp du lịch trên địa bàn tỉnh và các hướng dẫn viên địa phương tại các khu du lịch Sapa, Bắc Hà hiện nay thì chỉ có 9 người đủ tiêu chuẩn được tổng cục du lịch chấp nhận cấp thẻ hướng dẫn viên du lịch. Trong điều kiện khách du lịch đến Lào Cai ngày càng đông, đặc biệt là khách quốc tế thì số lượng đội ngũ hướng dẫn viên trình độ còn hạn chế như trên thật khó có thể đáp ứng được nhu cầu của khách tham quan
Từ thực tế trên, ngành du lịch Lào Cai đã phối hợp với các trường du lịch mở 3 lớp đào tạo bồi dưỡng nghiệp vụ du lịch cho 150 học sinh trên địa bàn toàn tỉnh, trong đó 1 lớp học 12 tháng về nghiệp vụ nấu ăn, buồng, bàn, bar, lễ tân bà 2 lớp 3 tháng học về nghiệp vụ hướng dẫn viên du lịch. Trong chương trình hành động du lịch của tỉnh trong giai đoạn 2001 đến 2005 thì tăng cường công tác đào tạo nguồn nhân lực cho du lịch Lào Cai là một nội dung quan trọng để từng bước tiêu chuẩn hoá đội ngũ công chức, cán bộ quản lý, nhân viên trong các cơ quan quản lý của Nhà nước và các đoan vị kinh doanh du lịch, các khách sạn nhà nghỉ trong toàn tỉnh.
Trong giai đoạn này, để tăng cường công tác đào tạo nguồn nhân lực, trước mắt ngành du lịch Lào Cai xác định tập trung vào một số giải pháp cơ bản. đó là, phân phối với trường trung học nghiệp vụ du lịch thường xuyên mở rộng các lớp bồi dưỡng nghiệp vụ du lịch buồng, bàn, bar, lễ tân, hướng dẫn viên… cho đội ngũ lao động chưa học qua các lớp du lịch trong toàn ngành, khuyến khích các doanh nghiệp du lịch trong tỉnh tích cực, quan tâm hơn nữa đến công tác đào tạo, nâng cao kiến thức, trình độ nghiệp vụ chuyên môn của các cán bộ quản lý, người lao động trong đơn vị mình thông qua các hình thức đào tạo đại học tại chức du lịch đối với các cán bộ quản lý du lịch, cử người lao động đi học các lớp bồi dưỡng du lịch của các trường đào tạo du lịch thuộc tổng cục du lịch hoặc các khoa du lịch thuộc một số trường như: Đại học Kinh tế quốc dân, Đại học Văn hóa, Đại học Khoa học xã hội và nhân văn… xem xét kỹ lưỡng khi tuyển chọn việc người lao động và các doanh nghiệp du lịch, ưu tiên chọn những người đã tốt nghiệp đại học du lịch, hoặc chí ít cũng đã qua các trường trung học du lịch, riêng với đội ngũ cán bộ công chức hoạt động trong lĩnh vực quản lý Nhà nước về du lịch thì tiêu chuẩn tuyển dụng nhất thiết phải hướng vào đối tượng sinh viên tốt nghiệp từ các trường đại học du lịch trong cả nước, đồng thời phải tiêu chuẩn hóa đội ngũ hướng dẫn viên du lịch như nói thông thạo ngoại ngữ, đã học qua các lớp bồi dưỡng nghiệp vụ hướng dẫn, ngoại hình tốt, có kinh nghiệm trong công tác.
Thành phố Hồ Chí Minh sẽ sử dụng khinh khí cầu phục vụ khách du lịch.
Đó là nội dung sự án của tổng công ty Du lịch Sài Gòn vừa trình lên Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh. Nếu được phê chuẩn, khinh khí cầu sẽ được hoạt động trên địa bàn quận 7 và Cần Giờ phục vụ du khách trong việc tham quan khu rừng sinh thái rừng ngập mặn Cần Giờ. Trước mắt Sài Gòn Tourist sẽ mua khinh khí cầu của Úc và công suất có thể chứ đến 12 người, bay ở độ cao 300 – 1000 mét so với mặt đất với giá khoảng 60.000 USD/ chiếc.
Thời gian đầu, ngành du lịch thành phố Hồ Chí Minh sẽ thuê chuyên gia nước ngoài, sau đó sẽ có kế hoạch huấn luyện cho các nhân viên trong nước điều khiển. Ngoài ra, để đảm bảo an toàn cho công tác quốc phòng và các chuyến bay của ngành hàng không, lãnh đạo ngành du lịch thành phố Hồ Chí Minh hiện đang thực hiện xúc tiến làm việc với các cơ quan chức năng trong việc đề ra những phương án phối hợp đồng bộ để tránh những trường hợp đáng tiếc xảy ra.
Nguyễn Đình Dũng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 23 (188) 2001

Hà Nội có bao nhiêu chùa mang tên bà?

Làm hướng dẫn viên du lịch là một nghề không đơn giản. Bởi người hướng dẫn không chỉ cần biết ngoại ngữ mà còn phải am hiểu văn hóa sâu sắc. Mỗi chuyến đi của họ thường gắn liền với những kỷ niệm đáng nhớ.
Chị Phạm Thị Hương – hướng dẫn viên của Công ty Du lịch Xanh kể lại một kỷ niệm:
Ngày mới đi làm, tôi là hướng dẫn viên cho các đoàn khách đi tour tại Hà Nội. Một lần, đưa đoàn khách Úc đi thăm các chùa chiền, bà Emili – trưởng đoàn, hỏi tôi: “Nghe nói ở Hà Nội có 6 ngôi chùa mang tên các bà?”. Chưa hoàn hồn với câu hỏi tưởng chừng đơn giản thì tôi đã nhận được một loạt câu, nào là: “Các ngôi chùa ấy ở đâu? Sự tích thế nào?…” Tôi lúng túng chưa biết trả lời ra sao thì được cô bạn đồng nghiệp nhanh trí giúp đỡ.
Đúng là Hà Nội có 6 chùa mang tên các bà, đó là “Chùa Bà Ngô, chùa Bà Nành, chùa Bà Đá, chùa Bà Già, chùa Bà Đanh, chùa Bà Móc.
Chùa Bà Ngô nay ở số nhà 128, phố Nguyễn Khuyến, quận Đống Đa. Tên chữ Hán là Ngọc Hồ tự. Tương truyền, chùa do một bà họ Ngô xây dựng nên, nhưng cũng có tích kể, người xây chùa là một bà có chồng người nước Ngô (tức Trung Quốc). Hiện nay chưa rõ tích nào đúng.
Chùa Bà Nành, nay mang biển số nhà 154 phố Nguyễn Khuyến, quận Đống Đa. Tương truyền là nhà của một bà bán bánh, bán chè đậu nành, phúc hậu, hay giúp người nghèo. Khi về già, bà đã bỏ tất cả tiền nong tích góp ra xây ngay trên đất nhà mình một ngôi chùa rồi xuất gia tu hành. Sau khi bà mất, dân làng đắp tượng bà và đặt trên tấm đá mà bà vẫn dùng bán hàng. Hiện tượng và bàn đá đó vẫn còn. Dân gọi đó là chùa Bà Nành. Tên chữ là Tiên Phúc tự.
Chùa Bà Đá, nay thuộc số nhà 3 phố Nhà Thờ, quận Hoàn Kiếm. Theo lịch sử, chùa được kể như sau: đời Lê Thánh Tông (1460 – 1497) ở làng Báo Thiên (tức khu vực Nhà thờ Lớn Hà Nội ngày nay) có một người đào được một pho tượng phật bà bằng đá, bèn dựng một ngôi chùa nhỏ để thờ ngay tại nơi đào được. Sau dân làng thấy linh thiêng mới góp công, góp của xây thành chùa lớn, đón sư về trụ trì. Vì vậy chùa có tên là chùa Bà Đá, tên chữ là Linh Quang tự. Pho tượng đá đã bị mất trong thời Pháp thuộc.
Chùa Bà Già ở làng Phú Gia, phường Phú Thượng, quận Tây Hồ. Chùa có một lai lịch khá cổ. Nguyên Phú Gia, tên nôm là làng Gạ, là nơi các vua đời Trần định cư. Một bộ phận người Chăm được đưa từ phía Nam ra, đã dựng một ngôi chùa mà sử Toàn thư đã phiên âm là Đa-da-li. Thái úy Trần Nhật Duật (1254-1330) thường tới đây đàm đạo về Phật giáo với vị sư người Chăm trụ trì. Có thể cái tên Bà Già là từ Đa-da-li mà ra. Nay trong chùa còn bức hoành phi cổ khắc 3 chữ Bà Già tự.
Chùa Bà Đanh cũng là một ngôi chùa dành cho người Chăm. Tây Hồ chí ghi là vua Lê Thánh Tông đã cho làm một thiền viện (vừa là chùa vừa là trung tâm nghiên cứu) ở gò Phượng Chủy bên bờ Nam Hồ Tây cho người Chăm hành đạo, gọi là Thiền viện Châu Lâm, Gò Phượng Chủy nay là khu vực trường Chu Văn An, quận Ba Đình. Nhưng dân thì gọi là chùa Bà Đanh. Nay chùa chuyển sang khu vực 199B phố Thụy Khuê, chung với chùa Châu Lâm.
Chùa Bà Móc ở phố Nguyễn Thiếp, số nhà 27. Không rõ lai lịch, chùa cũng không còn cổ vật, trừ tấm bia mang niên hiệu Cảnh Thịnh thứ 4 (1796) do Nguyễn Cát Địch làm đốc học ở Quốc Tử Giám soạn nói về việc tu sữa nhà. Như vậy, chùa cũng đã có trước đó ít ra là bảy tám chục năm…
Nghe đồng nghiệp trả lời du khách, tôi rút được bài học nhớ đời rằng: làm hướng dẫn viên cần phải nghiên cứu am hiểu nhiều các lĩnh vực mới có thể làm việc tốt hơn, phục vụ khách chu đáo hơn.
14,1 tỷ đồng cho xây dựng khu bảo tồn thiên nhiên đakrông
Tỉnh Quảng Trị đang triển khai xây dựng dự án khu bảo tồn thiên nhiên Đakrông. Với diện tích 40.526 ha, khu bảo tồn thiên nhiên Đakrông hiện có 597 loài thực vật, 45 loài động vật, trong đó có 4 loài thú, 4 loài chim đặc hữu duy nhất có ở Việt Nam.
Dự án khu bảo tồn thiên nhiên Đakrông có tổng vốn đầu tư 14,1 tỷ đồng, sau khi hoàn thành vừa có nhiệm vụ bảo vệ giá trị đa dạng sinh học, các nguồn gen quí hiếm động, thực vật, vừa bảo vệ hệ sinh thái điển hình của dãy Trường Sơn. Ngoài ra, khu bảo tồn còn là rừng phòng hộ đầu nguồn, cung cấp, điều tiết nguồn nước ở sông Đakrông và Thạch Hãn.
Diệp Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Khoang xanh huyền thoại xưa và nay

Trên nền dấu tích xưa. Là vùng đất cổ của tỉnh Hà Tây, Ba Vì có truyền thống văn hóa, lịch sử lâu đời với nhiều nét sinh hoạt phong phú, độc đáo. Ở đó, có dãy núi Ba Vì không chỉ nổi tiếng bởi câu chuyện cổ tích dân gian đặc sắc, huyền thoại Sơn Tinh – Thủy Tinh, đây là vùng đất sinh thái tự nhiên với rừng quốc gia nhiều tầng trùng điệp, nhiều danh lam thắng cảnh kỳ thú, trong đó có Khoang Xanh. Do đặc điểm có rừng nguyên sinh bạc ngàn, dưới có suối hồ nhỏ trong xanh, nên người dân tộc Mường ở đây đã đặt tên cho vùng đất này là Khoong Xeng, người kinh phiên âm thành Khoang Xanh.
Khoàng Xanh tựa một thung lũng nằm ngay chân núi Ba Vì, cách thị xã Sơn Tây 15 km, thuộc địa phận Vân Hòa, huyện Ba Vì. Tuy là vùng đệm của khu vực dân cư với sinh thái tự nhiên, nhưng rừng ở đây vẫn nguyên vẻ hoang sơ, có hệ động thực vật đa dạng, quý hiếm. Là một trong những địa danh thuộc quần thể núi Ba Vì, nên Khoang Xanh cũng mang những dấu ấn quan trọng trong huyền thoại Sơn Tinh – Thủy Tinh. Tại đây có con suối trong mát quanh năm không khi nào cạn nước. Truyền thuyết dân gian kể rằng, sau khi giúp chồng Sơn Tinh đánh thắng giặc Thủy, Công chúa Mỵ Nương cùng các Tiên nữ thường xuyên xuống con suối này ngâm mình tắm mát, nên suối có tên là suối Tiên. Suối Tiên bắt nguồn từ đỉnh núi Ba Vì, len lỏi qua các tảng đá rồi đổ xuống thác sâu, nhìn như một giải lụa bạc khổng lồ vắt mình qua sườn núi. Ngược theo con suối hơn 1 cây số, còn nhiều thác đẹp như thác Mơ, thác Mâm Xôi, thác Hòa Lan… Nhiều hòn đá lớn mang hình thù lạ, chúng được nhận dạng từ chính cái tên của mình hòn đá Cô Đơn, hòn Trống Mái, bàn Cơ Tiên… Những ngọn thác, những hố sâu, những hòn đá tảng xô lệch… đều là những dấu tích của trận đánh ác liệt giữa Sơn Tinh – Thủy Tinh. Rừng của Khoang Xanh bây giờ vẫn còn nhiều cây thuốc quý như: chân chim, hy thiêm, mã tiền, hà thủ ô, thổ phục linh… từng được các lang y ngày ấy dung để chữa trị cho các thương, bệnh binh của quân Sơn Tinh.
Là một vùng đất được thiên nhiên ban tặng bao vẻ đẹp hùng vĩ, đầy ắp huyền thoại xưa, những Khoang Xanh vẫm như cô gái đẹp sống ẩn khuất trong rừng cho đến một ngày … lần đầu tiên con người đặt chân tới.
Huyền thoại thời nay. Từ một chuyến đu píc níc xung quanh vùng búi Ba Vì, đôi banh thân Ohạm Quang Lợi và Nguyễn Viết Thuận cùng nhận ra vẻ đẹp tuyệt vời của thung lũng Khoang Xan. Vốn đam mê du lịch, hai anh liền nảy ra ý định biến vùng đất này thành điểm du lịch hấp dẫn. Sau nhiều ngày khoác ba lô lặn lội khảo sát, mở đường họ đã đi đến quyết định táo bạo là đầu tư một tỷ đồng vào việc chinh phục thiên nhiên này. Với phương châm tôn trọng và bảo tồn vẻ hoang sơ, họ tậ trung vào khoanh vùng, xây dựng cơ sở hạ tầng: nhà nghỉ, đường xá, đặc biệt là cây cầu mang tên Thuận Lợi đã giải quyết cơ bản khó khăn giao thông. Năm 1994, Công ty TNHH Du lịch Khoang Xanh ra đời đã thực sự đưa khu du lịch này đi vào hoạt động theo cơ chế một doanh nghiệp.
Vừa khai thác, vừa tiếp tục đầu tư, đến nay Khoang Xanh – Suối Tiên đã trở thành khu du lịch nổi tiếng. Các loại hình du lịch ngày càng hoàn thiện và có sức hấp dẫn với mọi đối tượng khách du lịch. Ngoài các loại hình như leo núi, dã ngoại, tắm suối, thăm các bản dân tộc Mường tham gia sinh hoạt văn hóa làng bản, các chương trình hoạt động ẩm thực…, Khoang Xanh đang bổ sung nhiều loại hình vui chơi giải trí mang bản sắc riêng của mình. Đến nay, khu du lịch đã được đầu tư hơn 6 tỷ đồng, trong đó dành một phần đáng kể cho việc giữ gìn môi trường tự nhiên, trồng cây xanh, bảo tồn rừng nguyên sinh… Khu du lịch đã tạo việc làm, ổn định đời sống cho hàng trăm người lao động. Nhờ có loại hình du lịch, vui chơi đa dạng, hấp dẫn, lượng khách đến Khoang Xanh ngày càng tăng. Theo Phó giám đốc Nguyễn Viết Thuận, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty, tháng 5/2001 hoàn thành các chương trình vui chơi giải trí mới, lượng khách du lịch sẽ tăng từ 60 ngàn lượt của năm 2000 lên đến 100 ngàn lượt trong năm 2001. Trong tương lai, khu du lịch Khoang Xanh sẽ là điểm đến của du lịch vào bất kỳ thời điểm này trong năm.
Đến Khoang Xanh – Suối Tiên, du khách khó nhận ra sự can thiệp của bàn tay con người đối với thiên nhiên. Có chăng chỉ là sự bổ sung, tác động làm tôn vinh những giá trị to lớn của tiềm năng thiên nhiên và biến vùng đất hoang sơ trở nên gần gũi hơn, có ích cho con người. Tất cả được diễn ra như một phép màu – phép màu trong huyền thoại của thời nay.
Từ một nơi gần như chưa có dấu chân người, ngày nay, Khoang Xanh – Suối Tiên đã trở thành khu du lịch có quy mô bề thế, hấp dẫn. Đó là kết quả từ bàn tay sáng tạo của con người, một cuộc chinh phục của thiên nhiên tựa như trong huyền thoại của thời nay.
Bùi Hỏa Tiễn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 221 (186) 2001