Biển Mỹ Khê – điểm hẹn của lòng nhân ái

Biển Mỹ Khê hay China Beach là tên gọi của bãi biển đẹp nhất Đã Nẵng, chiếm chiều dài 900 m trong 12 km bờ biển của thành phố và chỉ cách trung tâm đô thị 3km. Bãi biển Mỹ Khê trước đây do sĩ quan Mỹ chiếm đóng, họ xây các biệt thự, dịch vụ để phục vụ cho sĩ quan và tên China Beach ra đời từ đó.
Ngày nay cơ ngơi này là khách sạn quân đội mang tên Mỹ Khi bao gồm dãy biệt thự nằm lẫn khuất sau những tán dừa, trong một không gian thoáng đãng. Đứng trên ban công của các phòng nghỉ đều có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn biển xanh với những con sóng nhấp nhô và xa hơn là mây chiều lãng đãng trên đỉnh Sơn Trà. Còn gì thú vị hơn sau những giờ đùa nghịch với sóng biển bạn ngồi đây thưởng thức các món ăn đặc sản từ bình dân như: ngêu, ghẹ đến những món ăn chế biến công phu từ cua tôm hùm.
Có lẽ nhờ những ưu đãi của thiên nhiên và cơ sở vật chất sẵn có, hè này biển Mỹ Khê được tổ chức Trăng lưỡi liền đỏ quốc và Hội chữ thập đỏ Việt Nam chọn làm địa điểm cho trại hè thanh thiếu niên chữ thập đỏ toàn quốc lần thứ 2 của mình. Trên 260 trại sinh là các bạn nhỏ, hội viên xuất sắc hội chữ thập đỏ toàn quốc và 15 đại biểu của 6 quốc gia trên thế giới. Với chủ đề “Thanh niên chữ thập đỏ, sức mạnh của nhân đạo”, “Hội chữ thập đỏ và chương trình tương thân tương trợ”… Những ngày cuối tháng 7 này họ đã biến Mỹ Khê thành làng nhân ái. Ai đã đến và chưa đến Mỹ Khê hãy hình dung nơi đây suốt một tuần đầy ắp niềm vui, tiếng cười. Đêm đêm lửa trại được đốt lên trên nền cát, những đống lửa thắp sáng cả vùng trời, các trại viên nhảy múa, ca hát, lời ca cất lên hòa cùng sóng biển rì rào là giai điệu êm đềm nhất hòa giữa con người với thiên nhiên. Họ biểu diễn những chương trình thấm đậm lòng nhân ái trong cảnh trời nước bao la khiến cho con người cảm thấy cuộc đời đẹp hơn, đáng yêu hơn. Đêm Mỹ Khê trong ánh lửa bập bùng xuyên qua bóng đêm của biển cả là những đốm sáng phát ra từ ánh đèn nhấp nhô của tàu thuyền đánh cá, ghe câu mực đêm.
Biển Mỹ Khê vốn đẹp vì nước trong, cát mịn, không gian thơ mộng hay đẹp thêm bởi lòng nhân ái của những chủ nhân của nó.
Ngành Du lịch thành phố đã và đang làm hết sức mình để Mỹ Khê có sức thu hút với khách du lịch. Một đội cứu sinh ngày đêm canh gác cho sự bình yên của khách tắm biển, đội vệ sinh môi trường lượm từng vỏ ốc, nhặt từng cọng rác để bãi biển luôn sạch và nhân viên khách sạn Mỹ Khê chăm bón từng cành cây, nhánh hoa để tạo không gian xanh, tất cả đều góp công cho một Mỹ Khê hấp dẫn, để những ai đến đây đều bị quyến rũ bởi không gian, cảnh quan và tình người.
Tôi rất thích cái tên “làng nhân ái” mà Ban tổ chức trại Chữ Thập đỏ đặt cho Mỹ Khê, bởi rồi đây khi trại hè kết thúc song âm hưởng của nó sẽ còn mãi trong lòng các bạn trẻ. Cảnh trí, tình người nơi đây sẽ theo chân các bạn về với mọi miền Tổ quốc và đến cả với các nước bạn xa xôi.
Tôi mong rằng khi kể với bạn bè, người thân về ký ức trại hè các bạn đừng quên kể về bãi biển và những gì thiên nhiên đã ban tặng cho Đà Nẵng. Một thiên đường của nắng và gió, của cát trắng, biển xanh để ngày càng có nhiều người biết và đến với Mỹ Khê, bởi nơi này biển mãi mãi xanh và lòng người luôn ấm.
Dương Thị Thơ -Tuần Du lịch – 1999

Con ruồi và cốc bia

Tại một quán bia hơi, mấy bạn nhậu đang ra sức chúc nhau “trăm phần trăm”, bỗng một con ruồi rơi ngay vào chiếc cốc vừa rót. Ông chủ xị bữa nhậu thấy vậy hỏi các bạn:
-Con ruồi đã rơi vào cốc bia đầy, vậy các ông xử lý thế nào ?
Người thứ nhất nóng nảy:
-Cho gọi ngay nhân viên phục vụ bàn tới, đòi phải đổi cốc khác !
Người thứ hai nhún vai:
-Ta vẫn trả tiền cốc này nhưng sẽ để nguyên đó mà không thèm đụng tới một giọt !
Người thứ ba khoát tay:
-Vớt ruồi ra và uống cạn bia !
Người thứ tư nói với vẻ bất cần:
-Tôi sẽ uống hết bia và con ruồi cùng một lúc !
Người thứ năm gật gù:
-Trước tiên tôi sẽ “nhắm” ruồi, sau đó sẽ uống bia ! Ăn bẩn sống lâu mà !…
Người thứ sau giận dữ:
-Tội gì phải thế ? Gọi ngay chủ quán đến và nói với hắn: “Ở đây bán bia hay bán ruồi?”. Dứt khoát sẽ không trả tiền cốc này
Người thứ bảy ung dung:
– ́y chết ! Tôi sẽ vớt con ruồi này ra, uống cạn bia. Sau đó sẽ ném con ruồi trở lại chiếc cốc không và đòi chủ quán phải rót cốc mới !
Người thứ tám nói với vẻ hào phóng:
-Tôi uống bia nhưng để con ruồi lại, bắt chủ quán “bù” cốc khác. Sau đó, “chiến hữu” nào có nhu cầu tôi sẽ cho “mượn” con ruồi này !
Vậy còn bạn, bạn chọn cách nào ?
2. Tin thế giới
Hội chợ Jata Nhật Bản
Hội nghị và Hội chợ Japan congress of International Travel and Travel Trade Show lần thứ 12 sẽ được tổ chức tại khách sạn New Takanawa Prince Hotel – Tokyo, Nhật Bản gồm 2 sự kiện chính:
1- Hội nghị Japan congress of International Travel lần thứ 12 với chủ đề “Kỷ nguyên cơ hội mới” sẽ được tổ chức trong 3 ngày vào 30/11 – 2/12/1999.
2- Hội chợ Jata Travel trade Show lần thứ 12 sẽ được tổ chức trong 4 ngày vào 30/11 – 3/12/1999 với quy mô lớn nhất từ trước đến nay, cung cấp những thông tin cập nhật nhất về thị trường, giới thiệu những sản phẩm mới nhất. Tổng cục Du lịch dự kiến sẽ tổ chức gian hàng “Việt Nam” cho các đơn vị tham dự Hội chợ Jata Travel trade Show trên cơ sở các gian hàng tiêu chuẩn của Ban tổ chức.
Pháp: Ngày 24/6, chính phủ Pháp đã phát động chiến dịch mới mang tên “Bonjour” (đón chào) nhằm thu hút khách du lịch vào Pháp. Đây là năm thứ 6 liên tiếp chiến dịch thu hút khách du lịch hàng năm được phát động ở nước này. Nhằm thực hiện mục tiêu của chiến dịch, chính phủ dự kiến sẽ huy động khoảng 70.000 đối tác tham gia, tăng hơn nhiều so với 50.000 đối tác đã tham gia trong chiến dịch năm 1998 là năm đã diễn ra Giải vô địch bóng đá thế giới tại Pháp.
Malaysia: Ngày 24/6, Bộ trưởng văn hóa nghệ thuật và du lịch Malaysia, Abdul Kady cho biết trong 5 tháng đầu năm 1999 đã có 2.488.4966 khách du lịch nước ngoài đến Malaysia, tăng 27% so với cùng kỳ năm ngoái. Theo Bộ trưởng Abdul Kady, khách du lịch từ Singapore, Thái Lan, Nhật Bản, Trung Quốc, Anh và Đức đã tăng từ 19% đến 67% điều này cho thấy dấu hiệu tăng trưởng tích cực của ngành du lịch Malaysia. Bộ trưởng Abdul Kady nêu rõ chính phủ Malaysia sẽ cố gắng trang bị cơ sở vật chất, cơ sở hạ tầng, mở thêm các điểm du lịch văn hóa, danh lam thắng cảnh, các địa điểm tổ chức hội nghị và triễn lãm quốc tế nhằm thu hút ngày càng nhiều khách du lịch quốc tế đến thăm Malaysia.
Ai Cập: Vừa qua, Bộ trưởng Văn hóa Ai Cập Faruk Hosni cho biết nước này sẽ đóng cửa kim tự tháp Chephreon lớn thứ hai, trong vòng một năm kể từ ngày 1-7, để sữa chữa. Kim tự tháp này cao 136 mét được xây dựng như là lăng mộ của Vua Chephreon cách đây 4500 năm. Đầu tháng này, Ai Cập đã mở cửa trở lại kim tự tháp Cheop lớn nhất sau nhiều tháng sửa chữa.
Biển Địa Trung Hải: Ngày 25/6, Quỹ thế giới bảo tồn thiên nhiên (WWF) đã kêu gọi ngành công nghiệp du lịch bảo vệ biển Địa trung Hải và vùng Duyên Hải của biển này khỏi bị ô nhiễm và những hậu quả xấu khác do khách du lịch gây ra. WWF cho rằng trong mùa hè này 165 triệu người sẽ tới thăm và nghỉ mát tại các bãi biển và khu nghỉ mát quanh bờ biển Địa Trung Hải. Bà Gradia Franxsescato, một thành viên của WWF cho biết một trong những vấn đề lớn nhất là tình trạng căng thẳng về việc cung cấp nước ở vùng biển này. Mỗi khách du lịch ở Địa Trung hải tiêu thụ một lượng nước trung bình từ 300 đến 350 lít. Bà dẫn lời các chuyên gia cho rằng trong vòng vài năm nữa, 35% dân số ở bờ Địa Trung Hải bị thiếu nước dùng.
Nguyễn Chiến – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Vườn chim trong thành phố

Cách trung tâm thành phố trẻ Cà Mau chừng hơn 2km về phía Tây là Công viên Văn hóa của Thành phố. Vào những ngày lễ Tết, ngày nghỉ nhiều người ở quanh Cà Mau đã đến đây tham quan, vui chơi giải trí.
Ở đây, ngoài các công trình văn hóa xây dựng như nhà sàn, ao cá của Bác Hồ đúng kích thước, kiểu dáng như ở Hà Nội; những tượng đài, vườn cây cảnh… Công viên Văn hóa Cà Mau còn có thảm rừng Cà Mau. Đó là khỉ, kỳ đà, trăn, rắn, cá sấu, chim sống giữa rừng tràm, rừng đước. Vườn có đến 150 con cá sấu lớn nhỏ.
Vốn là vườn dược liệu của xí nghiệp dược phẩm tỉnh, năm 1989 được tách ra để xây dựng Công viên Văn hóa với 18 ha đầm lầy, ao hồ. Vườn đã được cải tạo thành công viên có rừng cây tự nhiên với vườn chim lớn.
Để có chim về, ban đầu Cán bộ công nhân viên công viên nuôi chim rồi cắt cánh thả chúng ra cho khỏi bay để chúng dẫn dụ chim trời về. Mỗi năm chúng dụ về một ít. Chim trời lại sinh sôi nảy nở thêm lên, từ năm 1995 đến nay thì đủ loại chim về đây quần tụ. Đó là cò, vạc, cồng cộc, chàng bè, cúm núm và nhiều loại khác. Riêng cò có đến hàng chục loại như cò hương, cò tôm, có ngà, cò trắng, cò nâu, cò đen, cò xanh, cò ma, cò ruồi, cò lửa… Bầy chim trời đông đến mươi mười lăm ngàn con. Sớm tinh mơ, chúng vỗ cánh bay đi kiếm mồi, tiếng quạt gió ào ào như bão. Chiều tà chúng lại thi nhau bay về tổ. Cánh chim bay rợp trời và tiếng chim vang một cõi. Vườn chim hiện tại có 4,5 ha sẽ được mở rộng lên 6-10 ha, Công viên cũng sẽ đưa lên 29 ha.
Công viên Văn hóa Cà Mau là một địa chỉ du lịch hấp dẫn. Nhưng là tỉnh cực nam của đất nước, cách Thành phố Hồ Chí Minh gần 400 km, lại phải 2 lần qua phà nên chưa có mấy khách xa và quốc tế đến thăm. Công viên phải tự cân đối 60% kinh phí để duy trì đàn thú và các hoạt động khác (Chỉ có một con voi với đàn cá sấu, ngày cũng ngốn cả nhiều triệu bạc).
Tương lai không xa, khi Cà Mau trở thành thành phố Công nghiệp, đường giao thông đi lại thuận lợi hơn, chắc chắn công viên Văn hóa Cà Mau với vườn còn thiên nhiên phong phú, sẽ là “lực hút” du khách nhiều nơi ghé đến.
Nguyễn Văn Chương – Tuần du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Kỷ niệm lần thứ 39 ngày thành lập ngành du lịch Việt Nam (9/7/1960 – 9/7/1999)

Cổ phần hóa Khách sạn Thái Bình Dương là nhằm đổi mới cách quản lý, điều hành và huy động vốn để phát triển doanh nghiệp.
Ngày 17/6/1999, tại Vũng Tàu, Đại hội cổ đông thành lập Công ty cổ phần Khách sạn du lịch Thái Bình Dương đã thành công. Đại hội đã bầu ra Hội đồng quản trị, Ban kiểm soát, cử Giám đốc và Phó Giám đốc Công ty. Nhân dịp này phóng viên báo Tuần Du Lịch đã phỏng vấn ông Phạm Quang Duy – Giám đốc Công ty Du lịch dịch vụ dầu khí Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần khách sạn du lịch Thái Bình Dương.
PV: OSC Việt Nam chọn Khách sạn Thái Bình Dương để cổ phần hóa, hẳn phải có một lý do đặc biệt, thưa ông?
Ông Phạm Quang Duy: Thực hiện chủ trương của Nhà nước về cổ phần hóa doanh nghiệp Nhà nước, Công ty Du lịch dịch vụ dầu khí Việt Nam từ nhiều năm đã đề nghị với Tổng cục Du lịch được làm thí điểm cổ phần hóa 1 số khách sạn. Song cho đến khi có Nghị định 44/1998/NĐ-CP của Chính phủ ban hành ngày 29-6-1998 thì việc cổ phần hóa một khách sạn của Công ty mới thực hiện được.
Công ty Du lịch dịch vụ dầu khí Việt Nam chọ Khách sạn Pacific (Thái Bình Dương) để chuyển thành Công ty cổ phần Khách sạn Thái Bình Dương vì nhiều lý do, song những lý do chính là:
– Giá trị tài sản của khách sạn không lớn, phù hợp với sức mua của CBCNV hiện nay.
– Khách sạn có số phòng ngủ không nhiều, nhưng tọa lạc trên một diện tích đất có vị trí phát triển trong tương lai, và ở đây có khả năng mở mang nhiều dịch vụ khách trong kinh doanh.
– Khách sạn này, vài ba năm lại đây kinh doanh không có lãi, công tác quản lý không được tốt. Nên phải có sự thay đổi
PV: Tiến trình cổ phần hóa Khách sạn Thái Bình Dương diễn ra như thế nào? Thuận lợi và khó khăn?
Ông Phạm Quang Duy: việc cổ phần hóa khách sạn Thái Bình Dương được suy nghĩ cách đây đã hơn 2 năm. Như tôi nói ở trên, chỉ đến khi có Nghị định 44/1998NĐ-CP của Chính phủ thì Tổng cục Du lịch mới có quyết định chính thức. Sau khi có quyết định chính thức của Tổng cục Du lịch, thì Công ty mới triển khai cụ thể các bước đi theo quy định. Trong quá trình cổ phần hóa khách sạn, chúng tôi có thuận lợi cơ bản là tập thể Đảng ủy, Giám đốc và Công đoàn có sự nhất trí cao trong chủ trương này. Và việc cổ phần Khách sạn Thái Bình Dương là do chúng tôi tự nguyện đề xuất với lãnh đạo Tổng cục Du lịch
Còn khó khăn, thì cũng rất nhiều, vì là lần đầu tiên thực hiện, CBCNV chưa có thói quen dùng tiền nhàn rỗi để đầu tư, mà muốn gửi tiết kiệm. Mặt khác, số CBCNV hiểu lợi ích đầu tư lâu dài thì lại không có tiền nhiều.
Mặt khác, một số CBCNV có tư tưởng dựa dẫm, không tích cực thì sợ mất việc làm.
PV: Có nhiều ý kiến cho rằng người lao động đang làm việc ở Khách sạn Thái Bình Dương muốn mua cổ phiếu để giữ chỗ làm nhưng không có tiền. Người có tiền thì chần chừ không chịu mua? Vấn đề này ông nghĩ ra sao?
Ông Phạm Quang Duy: Chúng ta phải hiểu rằng, cổ phần hóa doanh nghiệp Nhà nước nhằm huy động vốn của toàn xã hội, trong đó có CBCNV, để phát triển, và đồng thời Nhà nước muốn đổi mới cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước, đổi mới cách quản lý, điều hành – việc này, trong điều 8 của Nghị định 44/1998/NĐ-CP của Chính phủ đã xác định rõ, chúng tôi đã giải thích và tuyên truyền cho CBCNV rằng, việc mua cổ phần khách sạn la việc đầu tư còn việc làm lại là vấn đề khác.
PV: Theo đề án của Công ty cổ phần Khách sạn Thái Bình Dương thì từ khi thành lập cho đến năm 2002 kinh doanh mới có lãi. Vậy những người mua cổ phiếu là để tương lai có phải không? Thưa ông?
Ông Phạm Quang Duy: Đúng vậy ! Ngay trong phương án về cổ phần hóa trình Tổng cục Du lịch chúng tôi đã xây dựng là năm 2002, Khách sạn mới có lãi. Và chúng tôi cũng thông báo với các cổ đông như vậy. Vì 6 tháng cuối năm 1999, chúng ta củng cố tổ chức, sắp xếp lao động. Hai năm sau đó (2000 , 20001), kinh doanh và sửa chữa cải tạo. Nhưng chắc chắn rằng trong hai năm đó Công ty cổ phần không bị lỗ đâu.
Các cổ đông tham gia thành lập Công ty cổ phần Khách sạn Thái Bình Dương, chủ yếu là cho sự phát triển của tương lai. Và đó chính là cách tốt nhất để tham gia vào các chương trình phát triển du lịch của ngành ta trong Thế kỷ 21.
PV: Xin cảm ơn ông.
Ngô Mạnh Hùng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Cuộc chiến tại Balkan “Đại thảm họa đối với du lịch”

Trong 79 ngày tiến hành chiến dịch oanh kích điên cuồng và tàn bạo, NATO đã sử dụng 35.000 phi vụ ném bom và một số lượng tương đương tên lửa hành trình Tomakawk xuống hầu khắp lãnh thổ nước Cộng hòa Serbi trong thành phần Nam Tư mới, gây ra những thiệt hại về vật chất mà người Nam Tư ước tính đến 200 tỷ USD. Đây quả thực là một con số khổng lồ nếu so sánh với GDP của nước này chỉ là 16 tỷ USD/năm 1998.
Ngoài những thiệt hại có thể tính được, còn có những thiệt hại không thể tính được, đó là việc Nam Tư mất đi toàn bộ các hợp đồng kinh tế không chỉ trong năm 1999 mà còn nhiều năm tiếp theo, các hợp đồng du lịch với nước ngoài, mà Nam Tư, bên bờ Địa Trung Hải là một trong những địa điểm khá hấp dẫn đối với người ở Bắc, Trung u. Trong những năm thịnh nhất của ngành du lịch Nam Tư mới (bao gồm Serbi và Mon-tenegro) nước này đã đón đến 4 triệu du khách quốc tế. Năm 1999 này chắc chắn số người đến du lịch là hoàn toàn không đáng kể. Tình hình này sẽ tiến triển rất chậm trong nhiều năm sau khi cuộc chiến hiện nay đã chấm dứt vì biết bao giờ mới khôi phục hết những con đường, cây cầu trên khắp lãnh thổ đất nước, mà theo NATO hiện nay hơn 80% đường quốc lộ không thể hoạt động được, toàn bộ 34 cầu đường bộ, 11 cầu đường sắt đã bị bom phá hủy.
Kết quả là Nam Tư bị loại khỏi bản đồ du lịch thế giới ít ra là trong vài năm tới, trong khi ngành kinh tế chủ chốt này của thế giới tiếp tục tăng trưởng nhanh ở mức cao gấp đôi mức tăng GDP toàn cầu.
Thế nhưng, không chỉ ngành du lịch Nam Tư mà nhiều nước khác, thành viên và đồng minh của NATO cũng bị thiệt hại không kém. Trong hơn hai tháng diễn ra cuộc chiến tại Kosovo, hầu như không còn những dòng du khách nước ngoài đến các bờ biển của Croatia, làm cho ngành này thiệt hại khoảng 1 tỷ USD, hơn 20.000 người mất việc làm. Hungary là một trong những nước hấp dẫn du khách nhất ở Đông u với những quả đồi đẹp và dòng sông Danub hiền hòa, thơ mộng. Trong tháng 5, tháng dữ dội nhất của chiến dịch oanh kích, 15% số du khách nước ngoài hủy bỏ các hợp đồng đến Hungary. Thu nhập từ du lịch của Hungary giảm từ 80 đến 10 triệu USD trong hai tháng 4 và 5. Rumani là nước láng giềng của Nam Tư, nền kinh tế bị thiệt hại khoảng 750 triệu USD, chủ yếu là ngành lọc dầu và du lịch. Bulgaria cũng là một trong những nước bị ảnh hưởng nặng của cuộc chiến tại Kosovo. Ngành hàng không của Bulgaria gần như bị tê liệt và kéo theo nó là sự “chết đứng” của ngành du lịch ở Xứ sở của hoa hồng.
Các chuyên gia của Deutsche Bank, ngân hàng trung ương Cộng hòa Liên bang Đức, tính toán rằng để khôi phục lại bán đảo Balkan trở lại hoạt động như trước ngày 24/3/1999, ngày NATO bắt đầu cuộc chiến chống Nam Tư, cần tới 60 tỷ Mark (43 tỷ USD)
Ngân hàng tái thiết và phát triển Châu u cũng ước tính riêng khoản tiền chi cho 100 dự án chính, đầu tiên khôi phục bán đảo Balkan cũng đã cần tới 20,5 tỷ USD. Ngân hàng Thế giới và Quỹ Tiền tệ Quốc tế cũng ước tính phải mất từ 5 đến 10 năm, mỗi năm khoảng 5-6 tỷ USD mới có thể khôi phục lại được Balkan trở lại như những gì tốt đẹp mà vùng đất hấp dẫn du lịch này đã có được trước cuộc chiến phi lý này.
Nguyễn Chiến – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Buồn vui trên chuyến tàu 32 giờ

Trung tuần tháng 6, tôi có mặt tại sân ga Sài Gòn để theo đoàn tàu 32h hành trình Nam Bắc trở lại thủ đô.
Có thể nói, sau 10 năm nỗ lực đổi mới vươn lên của toàn thể cán bộ, nhân viên ngành Đường sắt Việt Nam hành trình tàu 32h là một kết quả to lớn đáng được ghi nhận. Hệ thống trang bị trong toa tàu được cải thiện rõ rệt, bốn dãy ghế được lót đệm thẳng hàng. Từ trần xe đến sàn xe đều được trải những tấm Simily trông thật thích mắt. Tiếng nhạc du dương quện với bầu không khí mát lạnh tạo cảm giác dễ chịu cho hành khách.
Đúng 8h00’, sau hồi còi dài, đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh. Trên mỗi toa xe, có hai nhân viên trực tàu. Đồng phục quần xanh, bu dông trắng, phù hiệu, biển tên…Họ tận tình đi từng hàng ghế hướng dẫn hành khách cách xếp đặt hành lý, cách sử dụng trang thiết bị trong toa xe… Ai cũng cảm thấy không khí ấm cúng, chân tình của những người phục vụ. Ra khỏi thành phố tàu bắt đầu tăng tốc. Qua ô cửa kính, hành khách thỏa sức ngắm nhìn phong cảnh chạy theo chiều dài đất nước. Tiếng cô hướng dẫn viên vẫn đều đều giới thiệu từng địa danh đoàn tàu đi qua…
“Mời các bạn dùng bữa trưa” – Tiếng anh nhân viên phục vụ. “Gì vậy?” Anh bạn đồng hành cạnh tôi vẫn chưa hết ngái ngủ vội hỏi “Mới 10h mà ? Sao sớm thế ?” Mọi người còn đang thắc mắc thì một anh khác giải thích: “Có thế thì đến bữa phục vụ họ mới bán được đồ ăn cho các ông chứ?”. Lại một tiểu xảo cũ trong kinh doanh của các nhân viên phục vụ. Tôi cứ ngỡ chương trình này sẽ không có được ở trên chuyến tàu “đổi mới” này?. “Các bác, các anh uống bia, nước ngọt nhé?”. Hai anh nhân viên, mỗi anh nắm một đầu bao nilon đựng các loại đồ uống đến từng hàng ghế mời chào. Tôi buột miệng nói với anh bạn: “Nếu không có bộ đồng phục khéo lại nhầm họ với cánh bán hàng rong…” Thật buồn! Trên một toa xe được trang bị lịch sự thế này mà trông họ lại nhếch nhác làm sao. Tôi hỏi một nhân viên: “Sao anh không bày hàng lên xe đẩy để bán?” Anh gãi đầu: “Bọn em làm thế này vừa nhanh lại tiện…” Thôi thì chẳng còn biết nói gì được nữa.
Đã qua 2 ga xép, đúng 15h11’ tàu dừng lại ở Nha Trang.Chỉ được 8 phút cho hành khách xuống ga và nhà tàu làm công tác đón khách toa xe cứ thưa dần. Khách lên thì ít, khách xuống thì nhiều. Tôi gặp được trưởng tàu Nguyễn Duy Hùng, anh cho biết: Sau 1 tháng phụ trách con tàu S2D này, lượng khách đi rất ít. Lý do là lịch trình tàu chưa phù hợp. Chẳng hạn khởi hành 8h sáng tại ga Sài Gòn thì đến ga chính như Đà Nẵng vào 0h27’ hay Huế là 3h17’ thì rất bất tiện cho hành khách. Chính vì vậy chỉ đón được lượng khách từ Sài Gòn đi thẳng Hà Nội hoặc ngược lại mà thôi.
Đúng thật! Cả 10 toa lượng khách chỉ đạt 50 -60% công suất quá là lãng phí. Buồn hơn nữa ngay cả toa số 7 của tôi sau khi rời ga Huế chỉ còn lại một mình tôi cùng hai nhân viên nhà tàu du ngoạn ra Hà Nội. Cũng qua một số hành khách, tôi còn được biết: Giá vé hành trình 32h chưa thật hợp lý. Chẳng hạn giá thấp nhất là toa ngồi máy lạnh Sài Gòn – Hà Nội là 490.000đ còn giá vé nằm là 750.000đ. Theo giá vé này, nếu không vì mục đích du lịch của hành khách, có lẽ chỉ thêm một chút tiền thôi họ có thể gọi điện thẳng cho Hãng hàng không quốc gia lại khỏe hơn rồi.
Cũng theo một nhân viên kỹ thuật toa xe tôi được biết: Để chuẩn bị cho hành trình mới này, ngành Đường sắt đã phải tu bổ, đóng mới cho 4 đoàn tàu phục vụ hành khách (ga Hà Nội 2 – ga Sài Gòn 2). Ngoài ra, để đảm bảo tốc độ tàu chạy ngành đã mua thêm các đầu máy mới của các nước: Bỉ, Mỹ, Tiệp Khắc từ 1100 -1200 mã lực…Vậy mà mỗi chuyến không đủ lấy 200 khách như hiện nay quả là lãng phí lớn cho ngành.
Thực tế ngày nào tại ga Hà Nội hay ga Sài Gòn đoàn tày 32h vẫn đều đặn chuyển bánh vào lúc 8h00’. Bất kể lượng khách nhiều hay ít vẫn 28 nhân viên phục vụ suốt chặng đường 1.726 km Bắc – Nam. nên chăng, ngành cần khảo sát thăm dò ý kiến hành khách để có lịch trình, giá cả phù hợp hơn?
Đúng 16h ngày hôm sau, đoàn tàu S2D đưa chúng tôi dừng tại ga Hà Nội. Kết thúc cuộc hành trình tốt đẹp. Trong tâm trạng buồn vui khó tả. Vui mừng phấn khởi trước lúc khởi hành bao nhiêu thì lòng se lại khi xuống tàu bấy nhiêu.Trước cửa lên xuống, từng tốp cửu vạn vượt qua khỏi barie nhà ga lao vào, tay xắn, ngực phanh cúc, tại điệp khúc: “Sẵn sàng phục vụ các thượng đế”
Sĩ Hào – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Liên hoan văn nghệ thiếu nhi

Gương mặt đẹp rất Tây với hình thể lý tưởng, trông Ngọc Ánh giống như người mẫu thời trang hơn là một ca sĩ! Song đối với khán giả yêu âm nhạc Đà Nẵng nói riêng và ở miền Trung nói chung, ca sĩ Ngọc Ánh đã thực sự để lại ấn tượng sâu sắc bởi chất giọng sopamo đầy đam mê cuồng nhiệt và phong cách sôi động một cách đầy tự tin. Ngay từ khi còn bé, Ngọc Ánh đã tham gia sinh hoạt văn nghệ tại nhà văn hóa thiếu nhi và đã gây nhiều thích thú cho giới văn nghệ lúc bây giờ. Trong các kỳ Liên hoan văn nghệ thiếu nhi, Ngọc Ánh tham gia và đã đạt được những kết quả đáng khích lệ bởi chất giọng ngồ ngộ và phong cách nhí nhảnh ở tuổi mới lớn. Bẵng đi một thời gian dài, Ngọc Ánh vào Thành phố Hồ Chí Minh theo học thanh nhạc và kỹ thuật biểu diễn trên sân khấu chuyên nghiệp. Thời gian này, Ngọc Ánh được một vài tụ điểm ca nhạc mời đi hát Show như Vip Club, vũ trường Queenbee, Trống Đồng… Đến năm 1995, Ngọc Ánh trở về Đà Nẵng và đầu quân cho đoàn ca múa nhạc Hải Vân. Ngoài ra, Ngọc Ánh còn tham gia thường xuyên các hoạt động âm nhạc của Câu lạc bộ âm nhạc thành phố Đà Nẵng, biểu diễn trên làn sóng phát thanh và truyền hình thành phố. Năm 1996 mới thực sự là thời điểm của Ngọc Ánh. Lối hát giọng thẳng tự nhiên của Ngọc Ánh đã làm người nghe thú vị… Đây là phong cách rất đặc thù của giới trẻ mà bấy lâu nay ít thấy và ngay trong thời điểm đó, khi mà bao nhiêu sự bắt chước đang có khuynh hướng bùng nổ thì Ngọc Ánh tự tìm lối đi riêng, không quá đam mê kịch tính cũng như quá cuồng nhiệt, Ngọc Ánh đã biết dừng lại ở mức vừa phải rất riêng và đó là yếu tố để chinh phục được khán giả. Không những vậy, cô còn dễ dàng thuyết phục được Ban giám khảo trong các cuộc thi âm nhạc liên hoan tiếng hát truyền hình toàn quốc tại Hà Nội. Đặc biệt, Ngọc Ánh đã giành được huy chương vàng bằng bài hát: “Thì thầm mùa xuân” tại Liên hoan ca múa nhạc khu vực miền Trung và Tây Nguyên được tổ chức tại Huế vừa qua. Nói về những thành tích này, Ngọc Ánh cho rằng đó là nhờ may mắn nhưng thực sự đó là công sức lao động sáng tạo hết sức nghiêm túc. Hiện nay đã có nhiều đề nghị của các Audio, Studio trong thành phố mời Ngọc Ánh và yêu cầu cô hát theo những bài hát của các ca sĩ nổi tiếng đang thịnh hành để chạy theo thị hiếu của khán giả, nhưng cô đều khước từ để giữ phong cách riêng của mình. Ngọc Ánh tâm sự rằng, cô không muốn bản sao một cách máy móc, mà phải tự khẳng định để đáp lại sự tin yêu của khán thính giả.
Trương Hoàng Phú-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Huế thật là tuyệt vời

Trước khi rời Hà Nội sau chuyến du lịch ngắn ngày anh Henrike, một nhân viên làm việc ở sân bay quốc tế Sáclơ Đờ Gôn vui vẻ hẹn với tôi như vậy. Henrike cùng vợ là Ka – rin đi du lịch sang Việt Nam đầu tháng 1 năm 2000 là do sự gợi ý của ông ngoại Ka – rin một việt kiều đã định cư ở Pari trên nửa thế kỷ ông Đinh. Từ năm 1975 sau ngày nước Việt Nam thống nhất, ông Định đã trở về thăm lại quê hương ba lần. Mấy lần đầu, vợ và con cháu ông coi những chuyến đi của ông là chuyện riêng của một người xa xứ lâu năm. Đến năm 1997 tiếng đồn về những sự đổi mới trên đất nước Việt Nam lan rộng ở Pháp. Báo chí đài phát thanh thường đưa tin đều đặn. Vợ ông Đinh, bà Lu – I – dét gợi ý chuyến đi du lịch sang Việt Nam thăm Hà Nội, Hạ Long, Huế, Củ Chi (thành phố Hồ Chí Minh). Chuyến đi đã để lại cho bà Luidet nhiều ấn tượng sâu sắc. Ngoài việc được gặp mặt những người thân trong gia đình bên chồng, bà thực sự bị các thắng cảnh Việt Nam chinh phục Bà nói: “Tôi đã từng tham quan các thắng cảnh vùng biển ở Ý, Tây Ban Nha, Hy Lạp nhưng không ở đâu có cảnh thiên nhiên kỳ thú đến sững sờ như Vịnh Hạ Long. Về công cuộc xây dựng ở Việt Nam chỉ trong vòng năm ngày rời Hà Nội ra Bãi Cháy rồi quay trở lại, bà thật sự ngạc nhiên trước sự thay đổi cảnh quan nhanh chóng. Những đoạn đường hiện đại, những ngôi nhà cao tầng mới xuất hiện thu hút sự chú ý của bà. Bà thích sự yên tĩnh hiếm có của Hồ Gươm thanh bình giữa một thành phố sôi động. Sau chuyến đi, trở về Pari chính bà Luidet, làm người quảng bá các chuyến du lịch sang Việt Nam. Cả thảy hai mươi con cháu, dâu, rể của ông bà đều hưởng ứng, họ đặt chương trình du lịch sang Việt Nam. Nhiều cháu người Pháp bắt đầu học tiếng Việt để tăng cường khả năng giao tiếp khi sang Việt Nam. Vợ chồng anh Henrike hăng hái đi chuyến mở đầu, không nhờ học bập bõm vài ba tiếng Việt. Việc đầu tiên của đôi vợ chồng trẻ sau khi nhận buồng khách sạn ở Hà Nội là đến thăm người nhà của ông ngoại Karin. Trong tay họ chỉ có một dòng địa chỉ viết tháu. Xe tắc xi đưa họ vòng vèo qua các phố Hà Nội đến đúng khối phố cũng chẳng đúng phường. Họ xuống xe, đứng ngơ ngác giữa một đám xe ôm, xe xích lô và những tay lái ríu rít mời chào. Họ hoang mang thực sự về chuyện đến lạc địa chỉ, lại ngôn ngữ bất đồng. Bỗng một cô gái đang trông cửa hàng, thông cảm cảnh lúng túng của hai vị khách du lịch trẻ, vội bước xuống đường giúp họ. Henrike mừng quá, trao đổi với cô gái vài câu bằng tiếng Pháp, tiếng Anh. Cô gái lắc đầu: Cô nói lại bằng tiếng Nga. Khách du lịch lại lắc đầu. Cuối cùng, Henrike phải dùng cử chỉ, động tác. Anh chỉ tên người cần gặp, chỉ tay lên cầu vai rồi đứng nghiêm, giơ tay chào theo kiểu nhà binh. Cô gái hiểu ngay rằng người họ cần gặp ở một khu tập thể quân đội. Thế là cô gái lấy xe Honda Ka – rin tìm đúng nhà người thân. Chuyến thứ hai, cô gái chở Henrikê. Thế là cả gia đình Tây, ta gặp nhau một cách bất ngờ. Cô gái tên là Mai, vừa ở bên Nga về được ba tháng. Cô nói Cháu sợ khách du lịch lạ, cảnh lạ người dễ bị đám lái xe làm xiếc. Còn Henrike và Karin đều nói: “Lần đầu tiên các cháu đi du lịch đến Việt Nam gặp chuyện trắc trở, không ngờ được người dân thủ đô Hà Nội tận tình giúp đỡ nhiều nước, nhưng lần đầu tiên mới được chứng kiến cảnh dân địa phương giúp đỡ khách du lịch một cách chu đáo như vậy. Đây là ấn tượng sâu đậm của chúng cháu về Việt Nam trong chuyến đi đầu tiên này. Theo sự gợi ý của bà ngoại, sau khi đi thăm Hạ Long, Bích Động, Xứ Mường Mai Châu, Karin rủ chồng vào thăm cố đô Huế. Herike vốn là nhân viên làm việc ở sân bay quốc tế Saclo Đờ gôn nên quen biết nhiều nhà ngoại giao Pháp. Vì vậy, khi đến Huế, vợ chồng anh được ông lãnh sự Pháp, giúp cho một người phiên dịch cùng phương tiện đi lại thoải mái. Cố đo Huế với dòng sông Hương thơ mộng, với các làng tẩm vua chúa kiến trúc đa dạng, và khu thành nội còn mang dấu ấn của triều đại vua chúa cuối cùng ở Việt Nam đã thực sự cuốn hút Henrikê và Ka rin. Trong thời gian, ở Huế hai vợ chồng lưu trú tại khách sạn Morin. Ở đây, họ đã tìm được phong cách tiếp đón, không khí giao lưu quen thuộc. Trước khi rời Huế để vào thành phố Hồ Chí Minh thăm địa đạo Củ Chi, Karin còn gọi điện ra Hà Nội, tâm sự với người thân: “Huế thật là tuyệt vời. Tuy nói về mặt không gian, các di tích lịch sử của Huế không chiếm lĩnh chiều cao, không dàn trải chiều rộng nhưng thấm đượm một nét cổ kính hút hồn các cháu. Các cháu đã từng chiêm ngưỡng tháp nghiêng thành Pidơ ở Ý, nhưng Huế vẫn có những nét riêng chinh phục các cháu. Mặc dù thông thường người ta chỉ quay lại một địa chỉ du lịch sau một thời gian nhất định, nhưng về mùa hè năm nay có Festival Việt – Pháp Huế năm 2000, nhất định chúng cháu sẽ trở lại. Rất có thể nhiều bà con, bạn bè của chúng cháu cũng sẽ có mặt ở Festival độc đáo này.
Hiền Lương -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Festival văn hóa du lịch Huế năm 2000

Festival Huế 2000 không chỉ là cuộc biểu dương lớn về tinh hoa văn hóa dân tộc nói chung, văn hóa Huế nói riêng, mà còn là cơ hội để quảng báo cho cho Du lịch Việt Nam. Nhân dịp khai mạc lễ hội tại Huế, Phóng viên báo Du lịch đã gặp và trao đổi với ông Phạm Từ – phó tổng cục trưởng tổng cục du lịch Việt Nam, thành viên Ban tổ chức Festival Huế năm 2000.
Phóng viên: Xin ông cho biết đánh giá của Ban tổ chức Lễ hội Festival Huế 2000 về chất lượng và mức độ thành công của lễ hội từ ngày khai mạc đến nay?
Ông Phạm Từ: Đây là lần đầu tiên chúng ta tổ chức một lễ hội văn hóa du lịch lớn mang tầm cỡ quốc gia và có tính quốc tế, vì vậy Tổng cục Du lịch Bộ Văn hóa Thông tin và Ủy ban Nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế đã rất quan tâm, nỗ lực chuẩn bị, đầu tư lớn cho lễ hội này và những ngày vừa qua đã chứng minh điều đó. Vì vậy, chúng ta có quyền tin tưởng rằng với sự chuẩn bị chu đáo lễ hội Festival Huế năm 2000 sẽ thành công tốt đẹp. Sự thành công này không chỉ đem lại những lợi ích cho riêng ngành du lịch Thừa Thiên Huế, mà sự kiện quan trọng này còn đánh dấu một bước đột phá trong quá trình mở rộng và phát triển của ngành Du lịch Việt Nam nói chung.
Phóng viên: Nếu Festival Huế năm 2000 thành công thì ngành du lịch sẽ có sự ưu tiên, tạo điều kiện thuận lợi gì để giúp đỡ cho Du lịch Huế phát triển? Ông Phạm Từ: Huế là một trong những tỉnh miền Trung giàu tiềm năng du lịch mà theo đánh giá của chúng tôi trong thời gian tới các tỉnh miền Trung sẽ là một trong những nơi có tiềm năng phát triển du lịch mạnh nhất. Vì vậy, trong thời gian tới chắc chắn ngành du lịch sẽ có ưu đãi hơn nữa cho du lịch Huế. Sự đầu tư, ưu đãi này không chỉ phụ thuộc vào Festival văn hóa du lịch Huế năm 2000, có thành công hay không mà việc tạo điều kiện thuận lợi để Huế phát triển du lịch là trách nhiệm, nhiệm vụ của ngành Du lịch Việt Nam.
Phóng viên: Thưa ông, để sử dụng hiệu quả và phát huy hết tiềm năng du lịch của Huế một trong những di sản văn hóa thế giới ở nước ta. Tổng cục du lịch nói chung và ngành du lịch Thừa Thiên Huế nói riêng cần phải làm gì?
Ông Phạm Từ: Công việc cụ thể có rất nhiều nhưng cần tập trung vào hai công việc chính. Thứ nhất đó là việc tăng cường đầu tư cơ sở hạ tầng, tạo điều kiện thuận lợi về giao thông, phát triển các cơ sở du lịch vốn có, đặc biệt là sản phẩm du lịch văn hóa. Thứ hai, cần mở rộng hợp tác giữa các vùng du lịch và giao lưu quốc tế. Công việc này là rất cần thiết bởi đặc trưng của du lịch là các tour, tuyến… Hy vọng rằng với sự giúp đỡ của các cấp, các ngành trong thời gian tới Huế sẽ nhanh chóng thực hiện thành công hai nhiệm vụ trên để từng bước phát huy nội lực đưa Huế trở thành thành phố Festival đầu tiên và đi đầu trong lĩnh vực du lịch nước ta.
Phóng viên: Xin cảm ơn ông.
Hà Minh Hảo-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Hội gióng năm nay sẽ diễn ra như thế nào

Ai ơi mồng chín tháng tư
Không đi hội gióng cũng thư mất đời
Lễ hội Gióng năm nay, ngoài mặt giá trị về truyền thống, còn có một ý nghĩa đặc biệt quan trọng là một trong 15 lễ hội lớn tiêu biểu của đất nước, đồng thời gắn với các hoạt động kỷ niệm 990 năm Thăng Long – Hà Nội. Trước ngày lễ hội diễn ra, phóng viên báo Du lịch đã có dịp trao đổi với ông Nguyễn Đức Hinh – phó chủ tịch huyện Gia Lâm, Trưởng ban tổ chức lễ hội.
Phóng viên: Năm 2000 Lễ hội Gióng được diễn ra với quy mô lớn và được tổ chức long trọng. Vậy xin ông cho biết những nét mới ở Lễ hội Gióng năm nay?
Ông Nguyễn Đức Hinh: Lễ hội Gióng hàng năm đều do xã và huyện cùng kết hợp đứng ra tổ chức. Nhưng năm nay, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã ủy nhiệm cho Sở văn hóa – Thông tin cấp giấy phép cho Ủy ban nhân dân huyện Gia Lâm đứng ra thành lập Ban tổ chức lễ hội.
Phóng viên: Vậy chúng ta sẽ đưa ra những nội dung gì vào trong lễ hội?
Ông Nguyễn Đức Hinh: Trong suốt 3 ngày diễn ra lễ hội vào mồng 7, mồng 8, mồng 9 tháng 4 âm lịch, chúng tôi tổ chức nặng về phần hội. Tổ chức những đêm hát tuồng, trình diễn những vỡ tuồng truyền thống, trình diễn hát quan họ. Tổ chức những trò chơi dân gian như thi đấu vật, thi đấu cờ tướng, thi đấu cầu lông. Ngoài ra còn có các hoạt động vui chơi khác như đu quay, mô tô bay… Trong phần lễ, loại trừ những yếu tố mê tín dị đoan, nhưng vẫn bảo đảm được tự do tín ngưỡng. Qua lễ hội này làm sao giáo dục truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết để nhân dân ta càng tự hào về dân tộc, hướng về cội nguồn mà thực hiện tốt hơn những nhiệm vụ của Đảng và Nhà nước.
Phóng viên: Lễ hội diễn ra trong thời tiết nắng nóng của mùa hạ gây ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe của người đến lễ hội, hơn nữa lưu lượng khách về lễ hội theo dự báo sẽ đông hơn mọi năm. Vậy công tác an ninh trật tự và chăm lo đến sức khỏe của mọi người sẽ được chuẩn bị ra sao, thưa ông?
Ông Nguyễn Đức Hinh: Sau khi xây dựng chương trình lễ hội, chúng tôi đã phân công Ban chỉ huy quân sự huyện và lực lượng công an huyện cùng kết hợp với lực lượng an ninh của xã hội để xây dựng một phương án nhằm bảo đảm an ninh trật tự trong suốt thời gian diễn ra lễ hội. Chúng tôi đã có quy hoạch từng khu bán hàng cố định, kiên quyết không để xảy ra tình trạng bán hàng rong đeo bám theo khách, cấm bán các loại sách báo tuyên truyền mê tín dị đoan, không để tình trạng ăn xin xảy ra, cũng như không để cho sự tranh chấp xảy ra giữ những trò vui chơi giải trí của tư nhân đu quay, mô tô bay… Chúng tôi cho kết hợp giữa lực lượng y, bác sĩ của trung tâm y tế với y tế địa phương để xây dựng ra những điểm sơ, cấp cứu, chăm sóc sức khỏe cho mọi người khi đến với lễ hội trong trường hợp cần thiết. Trước lễ hội trung tam y tế dự phòng của huyện đã phun phòng dịch. Đồng thời tuyên truyền trong nhân dân coi trọng vệ sinh an toàn thực phẩm. Lên kế hoạch dọn vệ sinh trước và sau lễ hội để tránh ảnh hưởng đến cảnh quan làng xóm và ô nhiễm môi trường.
Phóng viên: Quần thể di tích đền gióng là một di sản văn hóa lớn. Vậy chúng ta đã có kế hoạch gì để bảo tồn khu di tích quý hiếm này cũng như biến nơi đây thành một điểm du lịch để thu hút hơn nữa du khách trong và ngoài nước?
Ông Nguyễn Đức Hinh: Quần thể di tích đền gióng chính là nơi chôn rau cắt rốn của một vị thánh bất tử. Đồng thời tại chùa Kiến Sơ một trong những ngôi chùa cổ nhất ở nước ta được xây dựng năm 820 đã lưu dấu tu hành của Lý Công Uẩn thở hàn vi. Năm 1010 khi dời đô về Thăng Long, Lý Công Uẩn đã cho tôn tạo lại chùa Kiến Sơ cùng với đền gióng. Vì vậy nơi đây có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong dịp kỷ niệm 990 năm và 1000 năm thăng long Hà Nội, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã có dự án nhằm bảo vệ trùng tu, tôn tạo di sản văn hóa quốc gia này. Và bắt đầu năm nay dự án sẽ cho cải tạo, nâng cấp đường xá, tạo cảnh quan xung quanh để biến nơi đây thành một điểm du lịch hấp dẫn của thủ đô.
Bích Loan -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.